Chương 8
hồn đều sắp bị anh hút ra khỏi cơ thể vậy.
Ga giường là loại vải trơn, thích hợp dùng cho mùa hè, Lâm Hạnh Tử không tóm được gì, chỉ có thể ôm lấy đầu Giang Ngôn.
Cô không muốn anh được đắc ý nên vẫn cố chịu, nhưng rốt cuộc đến khi đầu lưỡi anh quấy phá cho đầu ngực cô sưng cứng lên, cô không nhịn được phải kêu ra tiếng, ngọt ngào, kéo dài.
Giang Ngôn cầm bàn tay bị cô cắn, đưa đến bên môi khẽ hôn lên mấy dấu răng trên mu bàn tay, lại mỉm cười cúi xuống nuốt lấy tiếng thở đứt quãng của cô.
“Ở bên cạnh là một đôi vợ chồng già, tai không còn thính nữa đâu, không phải nhịn, cứ lớn tiếng một chút cũng được.” Anh vẫn mặc quần áo nghiêm chỉnh, Lâm Hạnh Tử bèn vén vạt áo anh lên, luồn bàn tay vào, vuốt ve cơ bụng rắn chắc của anh, nhân lúc anh đang lâng lâng vì cảm giác sảng khoái, cô liền véo mạnh đầu ngực anh khiến anh cứng đờ, “Ừm….” Tiếng kêu của anh vừa trầm vừa thấp, Lâm Hạnh Tử hôn một cái lên má anh như một phần thưởng, ngoài miệng vẫn muốn chiếm thế thượng phong, “Muốn kêu, cũng là anh kêu cho em nghe.” Giang Ngôn đã lâu không chạm vào cô, dục vọng tích tụ từng chút từng chút một, đến giờ đã như giọt nước tràn ly, suýt chút nữa thì mất mặt vì khoảnh khắc mờ ám đầy tính trả thù của cô.
Bàn tay anh kê sau gáy cô, cô ngẩng đầu, cặp mắt chứa đầy ý cười như dập dờn sóng xuân, khiến mỗi tế bào trong tim anh đều trở nên mềm mại một cách kỳ lạ.
“Muốn anh kêu, phải xem bản lĩnh của em đã.”, Giang Ngôn cắn môi cô, rồi bắt đầu một nụ hôn nồng nhiệt.
Hơi đau một chút, đầu lưỡi như nếm được vị tanh ngọt nơi bờ môi đang bị ngấu nghiến.
Những cái đụng chạm giữa hai cơ thể quấn quýt, và cả tiếng thở mỗi lúc một nặng nề, khiến từng mạch máu trong người cả hai như sôi trào.
Bàn tay tìm được đến giữa hai chân cô, quá ướt át rồi.
Ý đồ quấy nhiễu kích thích dục vọng quá trắng trợn, đầu ngón tay sờ soạng hòng chen vào lối nhỏ đó.
Dị vật khiến cô vô thức muốn khép hai chân lại, nhưng vì đang vòng chân qua thắt lưng anh, nên hai người chợt trở nên khăng khít hơn.
Giang Ngôn điều chỉnh tư thế, đổi thành dùng chân đỡ lấy sức nặng của cả cơ thể, không đến mức đè khiến cô đaụ Anh vẫn chưa cởi quần áo, lúc cúi người hôn cô, chất vải thô của ống quần đùi cọ vào nơi mẫn cảm của cô, như gần như xa, sự kích thích lạ thường khiến Lâm Hạnh Tử càng khó chịu hơn.
Giang Ngôn vùi đầu vào gáy cô in xuống những dấu hôn dày đặc.
Chỗ nào cũng nhơm nhớp, không rõ là mồ hôi cô chảy ra do cơ thể khô nóng hay nước bọt anh để lại sau những nụ hôn dài.
Bàn tay to lớn áp vào giữa hai chân cô, đón trọn dòng nước rỉ ra.
Đầu vai, xương quai xanh, đều có dấu vết anh lưu lại, anh ngậm lấy vành tai cô, cô liền rụt người lại vì ngứa, giọng nói hờn dỗi mơ hồ vang lên, “Anh cầm tinh con chó à…” Đang khi Giang Ngôn còn mải miết trong nụ hôn nồng nàn, Lâm Hạnh Tử chợt muốn cho anh bẽ mặt.
Cô ngẩng đầu cắn lên yết hầu của anh, nhưng rồi lại bị anh tóm vai đè xuống gối, đầu lưỡi vồn vã đưa vào miệng cô, đòi hỏi một cách thẳng thắn.
Đêm đen, ánh đèn lờ mờ, ngay cả tiếng dịch thể nhớp nháp cũng bị phóng đại.
Lâm Hạnh