Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

được, muốn gì anh cũng chiềụ Chỉ duy nhất có một lúc cố chấp, đó là khi ở trên giường.
… Sau khi vật nóng cứng rắn thuận lợi đi qua lối vào ướt át, anh lập tức điên cuồng giải phóng dục vọng.
Đêm năm ngoái, từ đầu đến cuối, anh chỉ dùng đúng một tư thế, hiện tại cũng vậy.
Cảm giác đau nhói ban đầu qua đi, cơn sảng khoái lập tức ùa đến như cơn sóng trào, dịch thể tiết ra ngày một nhiềụ “Mạnh quá…”, cô thở dốc, ngón tay lùa vào mái tóc của anh.
Giang Ngôn liền nhả nụ hoa phớt hồng trong miệng ra, từ ngực cô hôn dần lên trên.
Giang Ngôn không biết nhiều kĩ thuật, chỉ đi theo sự dẫn lối của dục vọng nguyên thủy.
Hai cẳng chân thon thả của Lâm Hạnh Tử vòng quanh eo anh, theo từng động tác ra vào, đón lấy cơn sóng dập dềnh dữ dội.
Ánh đèn bàn chợt tối đi, giữa khoảnh khắc hoảng hốt, Lâm Hạnh Tử có cảm giác hai chân bị anh kéo ra rộng hơn.
Vật nóng thẫm màu không ngừng ra vào giữa hai chân cô, mài nhẵn lối vào khiến cô bủn rủn, khoái cảm từ nơi kết hợp tra tấn làm cô không giữ nổi tiếng rên rỉ tràn qua cổ họng.
Thật ra Giang Ngôn cũng không muốn làm đau cô, cô yếu ớt, chân tơ kẽ tóc đã toát lên sự kiêu kỳ.
Nhưng dáng vẻ cao quý ngày thường và dáng vẻ chìm đắm trong nhục dục khác nhau hoàn toàn, đầm lầy ướt át chứa đựng anh, bắp đùi bị xương hông của anh mài đỏ, hai má, cổ, hai bầu ngực mềm mại đều lờ mờ những dấu hồng nhạt, khóe mắt long lanh như chứa cả một hồ nước xuân, từng tiếng từng tiếng kêu yêu kiều mất hồn.
Sao anh có thể kiềm chế được?
“Khương Khương…”, anh nhướn lên, hôn từ vầng trán đến đôi môi hồng thắm, lại quấn lấy đầu lưỡi cô.
Cảm giác căng trướng lại sảng khoái khiến bụng dưới Lâm Hạnh Tử không ngừng co rút, tinh thần rệu rã mơ hồ.
Một cơn sóng nữa lại xô đến, đi cùng một đợt gió lốc dữ dội, cô gần như không biết bấu víu vào đâu, miệng lại phải đón nhận nụ hôn của anh, không nói được thành lời nên cơ thể càng vặn vẹo một cách bất an, mũi chân quờ quạng chọc vào xương cụt của anh.
Giang Ngôn đè nặng một tiếng rên, anh dừng một giây, sau đó đột nhiên nâng chân cô lên, động tác ra vào càng thêm phần hung hăng.
Cô thấp giọng rên rỉ, đầu bị xô đập vào thành giường, hơi đau một chút.
Thấy cô nhíu mày, Giang Ngôn liền nâng mông cô lên, bế cô dịch xuống.
Quy đầu chạm vào từng ngóc ngách bên trong cô, con đường hẹp co thắt dữ dội, lối vào nhầy nhụa, càng ngày càng chặt, Giang Ngôn biết cô đang vô cùng sảng khoái.
Nhưng anh còn muốn cho cô sảng khoái hơn, anh mài tới một điểm gồ lên trên vách thịt, tăng tốc đong đưa thắt lưng, khiến cô phải ôm chặt vai anh mà thét lên.
Một dòng chất lỏng ấm áp bao phủ lấy anh, Giang Ngôn cắn răng gầm khẽ, vào một khắc cuối cùng, anh rút ra, bắn thứ dịch thể đặc sệt lên bụng cô.
“Khụ khụ ”, tiếng ho khan vọng từ ngoài cửa sổ vào.
Nhà hàng xóm hoàn toàn không phải là đôi vợ chồng già lãng tai.
Giang Ngôn vùi mặt vào gáy cô thở dốc từng hồi nặng nề, gợi cảm, đê mê.
Lâm Hạnh Tử hoàn hồn sau phút cao trào, cô cắn một cái vào vai anh, “Anh lừa người ta ” “Đừng cắn, Khương Khương…”, Giang Ngôn kiềm chế, lại bật cười, “Mai anh sẽ giải thích, bảo là anh kêụ” Lâm Hạnh Tử rất ít


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡