Chương 11
niên thể thao tỏa nắng thanh xuân đây mà.
Xung quanh sân bóng rổ có rất nhiều cô gái, có lẽ là đến xem anh chàng này chơi bóng.
Hồi cấp ba, Trần Trình thuộc đội bóng của trường, lúc đó sân vận động chật như nêm cối, cô béo hớn hở chen vào thì thấy bốn năm cô gái tranh nhau đưa nước cho anh.
Sau đó anh chọn bình nước của cô gái xinh đẹp nhất.
“Đàn chị?” Bàn tay to của cậu nhóc đung đưa trước mặt cô.
“Hả?” Cô bừng tỉnh, nhìn “Trần Trình” trước mặt.
“Em nói,” Cậu nhóc gãi đầu, “Vừa nãy lên lớp chị quên chìa khóa ở bàn học,” Sau đó móc chìa khóa trong túi ra đưa cho cô, “Của chị đây.” Lâm Hàng duỗi tay với lấy.
Cậu nhóc đột nhiên giơ chìa khóa lên cao.
Cô bối rối nhìn qua.
“Trần Trình” mỉm cười, lộ ra lúm đồng tiền nhỏ “Nhưng mà đàn chị phải mời em uống trà sữa.” Lâm Hàng không biết sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Cô đồng ý như bị ma xui quỷ khiến.
Cậu nhóc càng cười tươi hơn, bảo cô đứng yên đừng nhúc nhích, đợi cậu quay lại sân trả bóng.
Lúc ấy cô mới nhận ra cậu chàng vẫn đang cầm quả bóng rổ trên tay.
Sau khi đặt quả bóng rổ xuống, cậu chạy lon ton về phía cô, người bạn đồng hành phía sau gọi với “Này Phương Tử Chính ” Trai đẹp quay đầu nói “Xin lỗi nhá ” Lâm Hàng nhìn cậu nhóc không biết nhỏ hơn mình bao nhiêu tuổi trước mặt, cánh tay rắn chắc, mồ hôi nhễ nhại vì mới vận động, nở nụ cười xán lạn.
Cô chợt hiểu ra Trần Trình chọn Trần Lộ Mạn ngày hôm nay, cô gái trẻ trung và tràn đầy sức sống, giống như chàng trai trước mặt mình.
Họ đều còn trẻ.
Lâm Hàng cảm thấy trong cơ thể 24 tuổi này là linh hồn 42 tuổi, mỗi ngày đều lay lắt sống, mâu thuẫn với bạn cùng phòng, đống công việc chất núi của giáo sư Ngoài ra còn có Trần Trình không thể tiếp cận.
“Đàn chị Lâm Hàng, sao chị hay mất tập trung thế?” “À,” Cô cười xấu hổ, “Tôi xin lỗi.” “Không cho qua.” Trai đẹp giả bộ tức giận.
Cô ngước nhìn chàng trai cao hơn mình một cái đầu, đột nhiên hỏi “Cậu có anh chị em tên Phòng Tử Oai không?” Phương Tử Chính sững sờ trong giây lát.
Một tràng cười phóng đại phát ra “Hahahaha, đàn chị, chị vui tính thật đấy ” Cậu thực sự bị chọc cười, Phòng Tử Chính Phòng Tử Oai, “Chà, tôi còn có anh tên Phòng Tử Nghiêng, Phòng Tử Xiêu Vẹo kìa.” Cậu nghiêm trang trả lời.
Phương Tử Chính viết là 方子政 fang zi zheng đọc nghe giống 房子正 – ý là nhà ngay ngắn, nhà thẳng.
Lâm Hàng mới đùa hỏi cậu này có anh chị em tên là 房子歪 – nhà lệch Phòng Tử Oai không.
Lâm Hàng bị nụ cười của cậu lây nhiễm, không khỏi cười khẽ.
Cuối cùng hai người chọn quán trà sữa ngoài trường, nguyên nhân là do hai người nhất trí với nhau rằng mấy quán trong trường khó uống quá, căn cứ vào nguyên tắc thà không uống chứ không thể uống đồ tệ, hai người quyết định bỏ gần tìm xa.
Suốt dọc đường Phương Tử Chính liên tục chào hỏi người quen có đủ kiểu dáng, muôn hình muôn vẻ, có người vừa gặp đã xưng anh gọi em, cũng có cô gái ngại ngùng chỉ chào một tiếng, còn gặp cả bạn cùng phòng của cậu, thấy Lâm Hàng bên cạnh liền nháy mắt trêu chọc.
Đúng là nhân vật nổi tiếng của trường, Lâm Hàng nghĩ.
“Đây là lần thứ ba chị mất tập trung rồi đấy.” Chàng trai duỗi tay lắc lắc trước mặt cô.
“A,” Cô áy náy xin lỗi,