Chương 5
"Lạch cạch, lạch cạch" trên hành lang vang lên tiếng giày da giẫm sàn nhà càng lúc càng gần, mỗi một bước như là đánh vào trong lòng đang lo lắng của Mộc Trạch Tê.
Cô run tay nhanh chóng bấm xóa khung trò chuyện trên màn hình.
Bé cưng còn nằm trên khuỷu tay trong lòng mẹ bú sữa.
Miệng nhỏ ngậm một bên, một cái tay khác còn xoa ngực mẹ bên kia, hai bên đều muốn chiếm, vô cùng ngang ngược.
Điện thoại di động hơi nóng một chút, có thể sẽ bị phát hiện đã sử dụng.
"Cục cưng, giúp mẹ." Mộc Trạch Tê dời đi cái tay múp đang đặt ở ngực bên kia, vừa cầm điện thoại di động vừa bắt lấy tay múp, cố gắng làm thằng bé cầm được.
"Giúp mẹ." Mộc Trạch Tê dỗ nhẹ, cái tay múp kia mở ra năm ngón tay cầm chặt di động.
Lúc Nghiêm Kỷ đẩy cửa vào, thấy Mộc Trạch Tê đang ngồi ôm con trên giường cho bú.
Quần áo mở rộng ra, lộ ra phần vai trắng nõn.
Ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào làm mặt nghiêng xinh đẹp của cô ẩn vào bóng tối, da thịt trắng nõn phát ra ánh sáng nhẹ nhàng.
Mộc Trạch Tê nghe thấy tiếng động thì quay đầu nhìn người đàn ông.
Vóc dáng Nghiêm Kỷ cao gầy, mặc tây trang được thiết kế khéo léo càng phác họa ra biểu cảm lạnh lùng của anh.
Trên mắt kính phản chiếu ra tia sáng lạnh lẽo che đậy ánh mắt anh, chỉ có thể thấy được chiếc mũi cao thẳng và môi mỏng mím chặt.
Trong lúc nhất thời Mộc Trạch Tê không nhìn được cảm xúc trên khuôn mặt anh Đôi chân dài của Nghiêm Kỷ bước tới gần kèm theo cảm giác áp bách khiến người khó thở...
Mộc Trạch Tê kéo lại quần áo, ôm nhóc con đón Nghiêm Kỷ.
Cô ngọt ngào gọi "Chồng...
chồng...
anh về rồi." Cô vẫn không quen xưng hô thế này "Hôm nay anh về sớm hơn ngày thường." "Ừm." Nghiêm Kỷ đưa tay đùa giỡn với đứa bé Mộc Trạch Tê ôm trong ngực.
"Hôm nay nhà họ Lý tổ chức ngắm tường hoa hồng, trông có đẹp không?" Đột nhiên Nghiêm Kỷ hỏi.
Mộc Trạch Tê hoảng hốt, sau đó bình tĩnh đáp lại "Rất đẹp." "Nghe nói trong buổi triển lãm có rất nhiều người nói lời khó nghe?" Nghiêm Kỷ vừa nói vừa nhìn gương mặt xinh đẹp của Mộc Trạch Tê, không biết là dỗ hay trấn an cô "Nếu em thích, trong nhà sẽ làm tường hoa hồng, không cần em cầu xin tôi cho đi, đến nơi đó còn bị người ta khinh bỉ." Trong lòng Mộc Trạch Tê chấn động, đúng là chuyện xảy ra trong buổi triển lãm không thể qua được ánh mắt anh.
Cô đến xem hoa không chỉ vì muốn nhìn hoa...
"Trồng vườn hoa hồng phải tốn nhiều thời gian và tiền bạc chăm sóc, em không phải người yêu hoa, chỉ thích nhìn cái mới mẻ mà thôi." Cô ôm con trai, lấy điện thoại từ trong tay thằng bé ra "Em gặp Lý Vi, bạn học cấp ba của chúng ta, còn nói chuyện một phen.
Con trai còn ầm ĩ đòi cầm điện thoại của Lý Vi về." Mộc Trạch Tê chọn chủ động nói rõ tình hình, đánh lạc hướng sự chú ý của Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ nhìn điện thoại, sờ qua vẫn còn ấm, đột nhiên ánh mắt tối sầm lại "Chỉ một chiếc điện thoại di động mà thôi, con trai muốn thì Lý Vi sẽ cho." Đây là nhà họ Nghiêm, nhà họ Nghiêm có quyền thế ngập trời.
Người nhà họ Nghiêm đã sớm quen cảm giác dễ như trở bàn tay khi người khác ước gì có thể dâng tặng những thứ họ muốn.
Bọn họ cũng không nhận ra có gì không đúng.
Ngay cả Nghiêm Kỷ đối