⬅ Trước Tiếp ➡

khi nhận được tin, Chu Vân Trạch giận dữ đến phát điên, những đường gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn, giật liên hồi khiến hắn trông chẳng khác nào một con sư tử hung bạo.
Thế nhưng rất nhanh sau đó, hắn lại cười gằn trong cơn thịnh nộ tột độ, rồi bấm một dãy số điện thoại.
“Alo, Đoạn Huệ à.” “Cô có muốn số cổ phần trong tay thằng em Đoạn Vân của cô không...” Cúp máy, Chu Vân Trạch đi vào phòng em, một mình ngồi lặng lẽ trong bóng tối.
“Tiểu Lộc, em đúng là muốn Đoạn Vân mau chóng chết đi mà.” “Tại sao lại chạy trốn chứ?” “Rõ ràng là anh yêu em đến thế cơ mà...” Đoạn Vân mất tích rồi.
Em nhận ra nếu không rời khỏi đây ngay lập tức, có lẽ em sẽ bị Chu Vân Trạch trong cơn cuồng nộ tóm gọn.
Giữa lúc mưa to gió lớn, em vừa ra khỏi cửa đã đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc.
Ngẩng đầu lên, em bắt gặp khuôn mặt âm trầm, hung hiểm của Chu Vân Trạch, hắn nhìn thẳng vào mắt em trân trân.
Em quay đầu định chạy, nhưng đã bị hắn túm chặt lấy không buông.
Hắn khống chế mọi sự vùng vẫy của em, giống như dã thú săn đuổi con mồi, lôi tuột em trở về hang ổ của hắn.
Khi tỉnh lại, em thấy mình đang ở trong một căn hầm tối tăm, hai tay bị xích sắt khóa chặt vào đầu giường.
Cựa quậy cơ thể, em phát hiện mình đang mặc trên người một bộ váy cưới màu trắng tinh khôi.
Em nhớ ra rồi, hôm nay chính là ngày cử hành hôn lễ của Chu Vân Trạch.
Cửa mở, em nhìn về phía lối vào.
Chu Vân Trạch diện một bộ vest trắng bước vào, rõ ràng là đồ đôi với chiếc váy cưới em đang mặc.
“Anh trai...
xin đừng kích động...” Em tuyệt vọng nép mình vào đầu giường, cố gắng tránh né sự đụng chạm của Chu Vân Trạch, xiềng xích phát ra tiếng va chạm kim loại chói tai.
Vô ích thôi, Chu Vân Trạch tóm lấy em.
“Tiểu Lộc, hôm nay là hôn lễ của đôi ta mà, em quên rồi sao?” HẾT Em bị vây hãm trong một con hẻm nhỏ vắng lặng, nơi ánh sáng chẳng thể chạm tới.
Kẻ bắt nạt đứng đó, cao cao tại thượng nhìn xuống dáng vẻ thảm hại của em.
Đôi mày sắc sảo tràn đầy bạo ngược của hắn nhòe đi sau làn khói thuốc mờ ảo, trông hắn lúc này vừa nguy hiểm vừa mang một vẻ đẹp tàn khốc.
Trên làn da trắng ngần như sứ của em hằn lên những vết bầm tím đen đầy ám ảnh.
Em co rúm người lại trong góc tối, đôi tay run rẩy ôm chặt lấy chính mình như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.
Rít một hơi thuốc sâu, hắn thô bạo lôi em vào lồng ngực lạnh lẽo của mình.
Mùi thuốc lá nồng đậm bất ngờ xâm chiếm lấy hơi thở, bàn tay hắn khóa chặt lấy miệng em, dập tắt mọi tiếng kêu cứu, khiến em chỉ còn biết phát ra những tiếng “ưm...
ừm” tuyệt vọng trong lồng ngực hắn.
Đôi mắt sâu hoắm, lạnh lẽo của hắn áp sát, khóa chặt gương mặt nhỏ nhắn đang ửng hồng vì nghẹt thở của em.
Hắn đột ngột dùng lực, gạt phăng đôi tay đang cố gắng che chắn thân thể một cách vô ích.
“Trốn cái gì?
Chẳng phải cuối cùng cũng phải ngoan ngoãn để tôi xé nát sao?” Ác quỷ thì thầm vào tai em, giọng nói trầm thấp như vang lên từ dưới địa ngục.
Em chuyển đến một ngôi trường trung học kỳ lạ.
Một cô gái lớn lên trong gia đình gia giáo, bình lặng như em hoàn toàn lạc lõng giữa nơi nồng nặc mùi tiền, bạo lực và những


⬅ Trước Tiếp ➡