Chương 6
em nữa, mặc dù ở trường em vẫn là một kẻ “vô hình”, nhưng so với việc bị bạo hành thì thế này tốt hơn nhiều rồi.
Em và Đoạn Vân qua lại rất thân thiết, thỉnh thoảng cậu ấy lại nhìn em đến ngẩn ngơ.
Cậu ấy hẹn em ra ngoài dùng bữa, em sửa soạn thật kỹ càng, nhưng trước khi ra khỏi cửa, em lại chạm mặt Chu Vân Trạch.
Hắn vậy mà lại chủ động hỏi han em “Đi đâu đấy?” Em hoang mang, ấp úng đáp “Đi ăn với bạn ạ.” Không biết có phải là em bị ảo giác hay không, nhưng ở quán cà phê, ngăn cách bởi lớp kính cửa sổ, em dường như nhìn thấy Chu Vân Trạch.
Hắn đứng ở phía đối diện đường, lặng lẽ dõi theo em, không rõ đang toan tính điều gì.
Em rùng mình một cái, nỗi sợ hãi đối với hắn đã trở thành một phản ứng khắc sâu vào xương tủy.
Ngày mai là sinh nhật 17 tuổi của em.
Đoạn Vân mời em đi xem phim và em đã đồng ý.
Tối đến, em nằm trên giường, hồi tưởng lại dáng vẻ đỏ mặt của Đoạn Vân khi nhìn mình mà mỉm cười ngọt ngào.
Em chìm đắm trong dòng suy nghĩ riêng đến mức không hề hay biết có người đang gõ cửa.
Mở cửa ra, là Chu Vân Trạch.
Trên tay hắn cầm một chiếc hộp được gói ghém tinh xảo, còn bưng thêm ly sữa nóng.
Nhìn thấy ly sữa đó, em lập tức nhớ lại những ký ức không mấy tốt đẹp, bàn tay bất giác túm chặt lấy gấu váy.
“Đừng căng thẳng.” Chu Vân Trạch thản nhiên nói “Chỉ là quà sinh nhật cho em thôi.” Em gật đầu, đón lấy chiếc hộp.
“Không mở ra xem sao?” Em mở hộp ra, bên trong là một sợi dây chuyền với mặt dây hình chú thỏ nhỏ rất đáng yêụ Em lý nhí nói lời cảm ơn, rồi Chu Vân Trạch lại đưa ly sữa cho em.
“Sữa này cũng là cho em uống đấy.” Hắn nói “Tiểu Lộc, sau này anh em mình hãy chung sống hòa thuận nhé.” Chu Vân Trạch không còn ghét em nữa sao?
Đối với em mà nói, đây quả thực là một tin tốt lành ngoài mong đợi.
Thế là em ngoan ngoãn gật đầu, dè dặt gọi một tiếng “Anh trai”.
Hắn xoa đầu em, động tác vô cùng dịu dàng.
Em đã uống cạn ly sữa đó.
Nửa giờ sau, em đi ngủ đúng giờ.
Nhưng lần này, em trằn trọc mãi mà chẳng thể nào chợp mắt.
Trong cơn mê man, em cảm thấy cơ thể như bốc hỏa, nóng rực, hơi thở cũng trở nên dồn dập lạ thường.
Em đưa tay chạm lên mặt mình, nóng bỏng tay.
Trong bóng tối, dường như em nghe thấy tiếng bước chân.
Cơ thể đang vùi trong chăn của em trở nên cứng đờ.
Nghĩ đến ly sữa Chu Vân Trạch đưa cho lúc tối, em chợt hiểu ra điều gì đó.
Em khó khăn bò xuống giường, toàn thân mềm nhũn đến mức gần như không bước nổi.
Ngay trước khi cửa mở, em đã kịp chui vào tủ quần áo để trốn.
Ánh đèn trong phòng vụt sáng.
Qua khe hở, em thấy một bóng dáng quen thuộc, là Chu Vân Trạch.
Em bịt chặt miệng và mũi, không dám phát ra bất cứ âm thanh nào, sợ rằng hơi thở sẽ tố cáo mình, cảm giác nghẹt thở bủa vây.
Thất bại rồi Em bị Chu Vân Trạch lôi thốc ra khỏi tủ quần áo.
Em định hét lên, nhưng hắn đã kịp bóp chặt lấy cằm em.
“Không cần phải hét đâụ Lý Đình và bố đều không có nhà, ở đây chỉ có hai chúng ta thôi.” Bàn tay hơi lành lạnh của hắn áp lên má em, chậm rãi mơn trớn, nở một nụ cười đầy vẻ khoái trá “Em gái, đã