⬅ Trước Tiếp ➡

lấy đùi em, không ngừng tiến sâu hơn vào bên trong, chạm vào một nơi mà trước đây hắn chưa từng đặt chân tới.
Em sững sờ, đột nhiên hiểu ra hành động đó có nghĩa là gì.
Hắn muốn “ăn” tươi nuốt sống em, bằng thứ vũ khí ẩn sau lớp trang phục của hắn.
Hóa ra, ánh mắt hừng hực mà thi thoảng em cảm nhận được, chính là dục vọng nguyên thủy của kẻ sát nhân.
Chiếc váy trên người em bị xé toạc.
Tựa như một quả vải vừa bóc vỏ, lộ ra lớp thịt quả trắng nõn căng mọng bên trong, để rồi bị người ta cắn ngập một miếng, khiến dòng nước ngọt lịm tràn ra tứ phía.
“Tống...
Ngọc...” Giọng nói trầm đục, khản đặc lặp đi lặp lại tên em hết lần này đến lần khác.
Em chẳng còn tâm trí đâu để thắc mắc vì sao hắn biết tên mình.
Em chỉ biết rằng, từ một con mồi tội nghiệp của kẻ sát nhân, giờ đây em đã trở thành người đàn bà của hắn.
Em vẫn rất sợ chết.
Để giữ lại mạng sống, em bắt đầu tìm mọi cách để lấy lòng kẻ sát nhân.
Chiếc đèn sợi đốt trên trần nhà là nguồn sáng duy nhất trong căn phòng này, hắt lên vách tường hình bóng của hai cơ thể đang nhấp nhô không dứt.
Em cảm nhận được một giọt mồ hôi mặn chát rơi trên mặt mình.
Nhìn những lọn tóc con của kẻ phía trên bị mồ hôi làm bết lại sau những cú thúc mạnh bạo, em chợt thảng thốt nhận ra mùa hè đã sang.
Ngày em bị giam cầm, trời vẫn còn là mùa đông giá rét.
“Anh ơi...” Em nhấc tay, vòng qua ôm lấy cổ kẻ sát nhân.
Dưới ánh mắt cảnh giác và đầy nghi hoặc của hắn, em cố gắng ngửa đầu, rướn người lên, đặt xuống một nụ hôn dịu dàng.
Em nhìn thấy trong đôi mắt hắn thoáng qua một sự ngẩn ngơ, mờ mịt.
Nơi vừa được em chạm môi vào dần nhuốm lên một lớp đỏ nhạt.
“Tống Ngọc...” Lúc này, hắn đã có thể gọi tên em một cách rất trôi chảy.
“Anh à, nói cho em biết tên anh được không?” Em bày ra vẻ mặt như không thể chịu đựng thêm được nữa, đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn đầy vẻ đáng thương, mong manh.
“Lý...
Nguyên...” Hắn vuốt ve đôi mắt đẫm lệ của em, như thể đã bị trúng bùa mê thuốc lú, khẽ khàng thốt ra.
Xâm hại em là thú vui duy nhất gần đây của Lý Nguyên.
Sau một thời gian dài kề cận bên nhau, em dần nhận ra ở hắn có một sự dung túng nhất định dành cho mình.
Trong căn phòng này, em có thể làm bất cứ điều gì, ngoại trừ việc né tránh sự đụng chạm của hắn.
Tất cả là nhờ sự chủ động thân mật từ phía em.
Em phát hiện ra Lý Nguyên cũng đang cố gắng tập nói.
Giọng hắn không còn thô ráp, khó nghe như lần đầu tiên cất tiếng nữa, những lời hắn nói với em cũng dần nhiều lên.
“Tống Ngọc...
sinh...
sinh con.” Hầu như ngày nào hắn cũng lấp đầy cơ thể em, ngày qua ngày không dứt.
Cuối cùng cũng đến một ngày, hắn vừa vuốt ve vùng bụng phẳng lì của em, vừa chậm chạp thốt ra “Tại sao...
vẫn...
vẫn...
chưa có?” Em bắt đầu thấy sợ hãi.
Mỗi khi cuộc hoan lạc kết thúc, em đều thừa dịp hắn rời đi để lén lút tẩy rửa, tống khứ hết những dấu vết nhơ nhớp mà hắn để lại trong người mình ra ngoài.
Nhưng rồi, ngay cả những nỗ lực mong manh ấy em cũng không còn thực hiện được nữa.
Trong một lần em lại trốn vào nhà vệ sinh, hành động đó đã bị hắn phát hiện.
Trong cơn nổi giận lôi đình, hắn


⬅ Trước Tiếp ➡