Chương 10
cô giả làm nữ sinh trong sáng, xấu hổ, một đêm không nói chuyện chỉ lẳng lặng đỏ mặt đếm đếm đầu ngón tay, không ngờ anh lợi hại hơn, từ đầu đến đuôi chỉ nói năm câu, chỉ dùng một tay đã thắng trận Tối hôm nay Hồi 4 hợp, cô rõ ràng vừa bước vào phòng liền cầm lấy microphone trung khí mười phầnhát Karaoke, tính toán xuống tay trước là thắng Anh không thèm nói chuyện với cô, cô cũng không muốn để lõ tai của anh yên, xem ai chịu đựng lâu nhất "Em yêu, người em yêu ơi, tình yêu của em vĩnh viễn không hối hận, nhưng anh không yêu em, vĩnh viễn vô tình,chỉ vài lời nói của anh, lại làm em mất hết hy vọng, khóc không thành tiếng, a.
.
.
.
.
.
A.
.
.
.
.
." Mặc Khải Tuyền căng cổ ra gào thét lấy động lực xe lửa hát bài hát "Lá Thư tình vô duyên" , trong tâm kêu khổ liên hồi, giọng hát của hai vị ca sĩ này quá cao, cô thật sự hát không theo nổi.
"Em thích khiêu chiến cực hạn của mình?" Soái ca bên cạnh bị cô quỷ rống ma gào hét hò độc hại cả đêm, cuối cùng đánh vỡ thê lương, không nhịn được lên tiếng.
"Khụ khụ.
.
.
.
.
.
Chờ một chút.
.
.
.
.
." Một tay ôm lấy cổ của mình, một tay mở lung tung, ý bảo đối phương để cô thở một chút uống miếng nước trước.
Cận Thừađứng lên, trước tắt âm nhạc ồn chết người kia, sau đó bưng ly nước trái cây trên bàn đưa cho cô, cô tiếp lấy, không lịch sự chút nào ngẩng đầu mãnh liệt rót.
"Trời ạ, mệt chết đi được.
.
.
.
.
." Uống hết nước trái cây, Mặc Khải Tuyền suy nhược ngã ngửa ở trên sofa nghỉ ngơi, hiểu thật sâu rằng, công việc ca hát này thật không phải ai cũng có thể làm mà.
"Còn muốn hát sao?" Bên tai có thanh âm trầm thấp dễ nghe đang hỏi thăm.
Mặc Khải Tuyền vội ngồi dậy, thật là mất đạo đức nghề nghiệp mà, lại có thể vứt khách sang một bên, quên sự hiện hữu của anh rồi.
====================================================================== "Cận tiên sinh, thật ngại quá, nãy giờ toàn là em hát, bây giờ đến lượt anh nhé, anh muốn hát bài nào?
Em chọn giúp anh." Cô ân cần đem microphone dâng lên hai tay, cung kính mà đưa đến trước mắt người đàn ông.
Cận Thừanhíu mày, cười như không cười nhìn động tác lấy lòng nịnh hót của cô.
.
.
.
.
.
Không nói, anh lại nhìn chòng chọc nhìn cô một đêm.
Anh cũng không hiểu được mình trúng tà gì, kể từ khi ở đây lần nữa gặp được cô, mặt của cô, cô cười, vẻ mệt mỏi cùng chán nản ẩn sâu ở đáy mắt không ai phát hiện của cô, lần nữa xuất hiện trong trí óc anh, đặc biệt cứ đến lúc đêm khuya yên tĩnh, anh luôn vừa chợp mắt, liền giống như nhìn thấy cô đang mặc bộ đồng phục tóc thắt đuôi ngựa kia.
Có lẽ anh chỉ là muốn biết rõ một chuyện, có lẽ anh chỉ là hiếu kỳ mà thôi.
Anh thậm chí từng nghĩ qua đường đột trực tiếp hướng cô yêu cầu đáp án, nhưng vấn đề là tất cả những chuyện của cô, lại liên quan gì đến anh nhỉ?
Vốn là bọn họ chính là hai người không quen biết, thế giới của bọn họ không đi cùng nhau, ba năm trước đây, cô là hòn ngọc quý trên tay của đại tỷ hắc đạo, anh là sinh viên chuyên cần giỏi giang đang học đại học; ba năm sau, anh thành phần tử được xã hội gọi là tinh anh, Cô lại biến hóa nhanh chóng, trở thành người phụ nữ lăn lộn trong chốn phong trần, cũng đồng thời là bôn ba vì cuộc sống, nhưng