Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5

quan sát phản ứng của Hàn Kiến Hoằng, sợ anh sẽ giận dỗi bỏ đi.
Ánh mắt hai người khó mà không chạm phải khiến cô căng thẳng tột độ, mắt cũng bắt đầu mờ đi.
Cô cảm thấy ánh nắng trên đầu trở nên chói mắt, có thứ gì đó che mờ mắt làm cô không nhìn thấy rõ gì cả.
Mặt cô đỏ bừng đến mức không thể đỏ hơn được nữa.
Đúng lúc này Hàn Kiến Hoằng chợt lên tiếng "Em định cắn mãi à?" Triệu Bảo Châu như bừng tỉnh khỏi cơn mê, hoảng hốt há miệng để rút ngón tay của anh ra.
Không biết là do cô quá hoảng loạn hay Hàn Kiến Hoằng đã có động thái.
Đầu ngón tay anh bỗng cong nửa chừng, quẹt vào vòm miệng mềm mại bên trong của cô.
Một cảm giác tê dại kỳ lạ khiến Triệu Bảo Châu ngây người.
Đó là nơi nhạy cảm nhất trong miệng, mỗi dây thần kinh đều kết nối với nướụ Chỉ một cú chạm nhẹ cũng khiến cô ngứa ngáy khó chịu khắp người như có một đàn kiến đang bò trên người nhưng lại không tìm thấy chỗ ngứa cụ thể.
Cảm giác ngứa ngáy khó chịu khắp người, không chỉ ở nướu mà những nơi khác trên cơ thể cũng có những thay đổi nhỏ.
Tim đập thình thịch liên hồi.
Triệu Bảo Châu sợ hãi bèn lùi lại vài bước, mặt đỏ bừng rồi cúi đầu xin lỗi "A..
Anh cả, e..
em xin lỗi." Ngón tay trượt ra khỏi khoang miệng ẩm ướt, ướt sũng, lấp lánh ánh nước.
Hàn Kiến Hoằng khẽ nhướng mày nhưng không để lộ cảm xúc.
"Ối giời, thế là được rồi chứ gì?" Vương Quế Hoa ở bên cạnh hớn hở, vô cùng mãn nguyện "Đợi vài hôm nữa Kiến Hà về, năm nay mẹ sẽ có cháu nội mũm mĩm rồi." Lời mẹ chồng văng vẳng bên tai, Triệu Bảo Châu xấu hổ muốn chết, đành lúng túng giơ tay lau nước dãi ở khóe miệng.
Hàn Kiến Hoằng không rời đi mà cứ đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, đôi mắt sâu thẳm liếc nhìn cô.
Triệu Bảo Châu lảng tránh ánh mắt của anh, có một khoảnh khắc cô hoảng hốt, không phân biệt được những động tác nhỏ vừa rồi là do cô vô tình làm hay là do Hàn Kiến Hoằng chủ động.
Chắc chắn là do cô tự làm.
Cô là kiểu người hay ngại nên chẳng còn mặt mũi nào để đối diện với Hàn Kiến Hoằng cũng cảm thấy có lỗi với Hàn Kiến Hà, bèn che mặt rồi quay đầu chạy vào nhà.
Một lúc sau, Hàn Kiến Hoằng mới thôi nhìn rồi khẽ lau ngón tay còn ướt.
Cảm giác ẩm ướt vẫn còn vương lại trên ngón tay chưa tan hết, trên đó có một hàng dấu răng nông.
Lưỡi cô rất mềm, rất trơn và ấm áp.
Vương Quế Hoa hoàn toàn không nhận ra sự bất thường của hai người, bà đi tới vui vẻ vỗ tay Hàn Kiến Hoằng "Con trai ngoan của mẹ, con có học thức lại từng đi lính, biết làm ăn.
Nhà họ Hàn chúng ta có được một người như con, đúng là nhờ mồ mả tổ tiên hiển linh.
Tiếc là em trai con chẳng làm nên trò trống gì.
Chỉ cần lần này em dâu con có thai, mẹ sẽ đi thắp hương tạ ơn tổ tiên." "À đúng rồi, mẹ đã hỏi người trong làng, họ nói tục lệ này làm một lần sẽ không thành, ít nhất phải ba lần.
Ngày mai con nhớ làm lại một lần nữa nhé." Vẻ mặt Hàn Kiến Hoằng không thay đổi, giọng nói trầm khàn từ từ cất lên "Em ấy tên gì?" Vương Quế Hoa biết con trai cả quanh năm đi làm ăn xa nên không quan tâm chuyện trong nhà, càng không bao giờ hỏi han một câu về Triệu Bảo Châu, vội đáp "Bảo Châu, Triệu Bảo Châụ" Hàn Kiến Hoằng không nói gì mà chỉ liếc nhìn cánh cửa phòng đóng chặt


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡