Chương 3
lẽ là không vui.
Cảm giác áp bức từ xa mạnh kinh hồn.
Vương Quế Hoa đang định tìm Triệu Bảo Châu để nói chuyện nên cũng lớn tiếng gọi cô "Bảo Châu, con lại đây." Triệu Bảo Châu ngẩn người.
Vương Quế Hoa hơi mất kiên nhẫn "Con còn đứng ngẩn ra đó làm gì, mẹ có chuyện muốn nói với con, mau lại đây." Lời mẹ chồng không thể không nghe, Triệu Bảo Châu đành nhắm mắt bước ra nhưng vẫn không dám nhìn Hàn Kiến Hoằng.
Nhưng cô biết ánh mắt của Hàn Kiến Hoằng vẫn luôn chăm chăm vào cô làm cô sợ đến mức không dám thở mạnh.
Cô sợ đêm qua anh chồng đã tức giận, sau này không giúp đỡ gia đình nữa.
Bây giờ cả nhà đều dựa vào anh chồng, nếu anh nói ra chuyện đêm qua rồi sau này không gửi tiền về nhà nữa, chắc chắn mẹ chồng sẽ đánh chết cô.
"Kiến Hoằng, vì gia đình họ Hàn chúng ta, con hãy đồng ý yêu cầu này của mẹ đi.
Đâu phải bắt con làm chuyện thất đức gì.
" Vương Quế Hoa như cầu xin.
Chắc chắn con dâu sẽ nghe lời bà, chỉ có con trai cả là không chịụ Hàn Kiến Hoằng nhíu mày "Mẹ, bây giờ đang kêu gọi bài trừ những hủ tục, không nên mê tín." Nói xong, anh liếc nhìn Triệu Bảo Châu một cách đầy ẩn ý rồi quay người định bỏ đi.
"Kiến Hoằng, mẹ xin con đấy." Vương Quế Hoa kéo tay anh, làm ra vẻ sắp quỳ xuống.
Làm gì có chuyện mẹ quỳ gối trước con trai, Hàn Kiến Hoằng vội vàng đỡ cánh tay bà để kéo bà đứng dậy.
"Mẹ, mẹ đừng làm vậy." "Kiến Hoằng, con là người có phúc.
Cứ coi như giúp nhà họ Hàn cũng như giúp em trai con.
Con mà không đồng ý thì mẹ sẽ quỳ xuống cho con xem." Triệu Bảo Châu nghe mà mơ hồ, trực giác mách bảo có liên quan đến Hàn Kiến Hà chồng cô.
Cô tưởng đã xảy ra chuyện gì "Mẹ, Kiến Hà bị gì vậy?" "Kiến Hà không sao." Vương Quế Hoa thấy vẻ mặt Hàn Kiến Hoằng không chút lay chuyển, bà đưa tay kéo Triệu Bảo Châu đến trước mặt anh "Bảo Châu, con há miệng ra, để anh con cho ngón tay vào miệng con ngậm một lúc." Triệu Bảo Châu nghe mà ngỡ ngàng.
Vương Quế Hoa thấy cô không hiểu chuyện bèn sốt ruột nói "Đây là tục lệ của thôn Bạch Hoa chúng ta.
Hai năm nay con không có con mà thằng cả thì khỏe mạnh lại kiếm được tiền.
Mọi người đều nói số nó dai, là người có phúc.
Con cứ để nó dùng ngón tay quẹt vài vòng trong miệng con, đợi Kiến Hà về, chắc chắn con sẽ có thai." Triệu Bảo Châu nghe mà sửng sốt, đợi đến khi hiểu ra thì mặt mày đỏ bừng.
Mẹ chồng bắt cô ngậm ngón tay của anh chồng ư?
Sao mà được "Mẹ.." Đứa nào cũng vậy, Vương Quế Hoa xụ mặt quát lớn "Con gả về nhà này cũng được hai năm rồi mà bụng vẫn rỗng tuếch, đâu phải chưa từng nghe lời ra tiếng vào.
Chuyện này không chỉ vì nhà họ Hàn và Kiến Hà mà còn là vì con nữa." Vương Quế Hoa dứt khoát gây áp lực, Triệu Bảo Châu cứng họng không nói nên lời.
Không phải cô không muốn có thai mà là Kiến Hà không thể, sao có thể đổ lỗi cho một mình cô?
"Hai đứa mà không muốn mẹ chết thì cứ theo lệ xưa mà làm đi.
Đâu có bắt hai đứa làm gì có lỗi với Kiến Hà đâụ" Vương Quế Hoa sốt ruột giậm chân.
Ngậm một ngón tay thì sao chứ, có mất miếng thịt nào đâu?
Hồi bà sinh hai đứa con trai, ngày nào cũng cho chúng bú sữa mẹ đấy thôi.
Vương Quế Hoa bắt đầu làm loạn lên nên không ai khuyên nhủ được.
Cuối cùng dưới sự ép buộc