Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

vào trong.
Triệu Bảo Châu không hiểu vì sao ngón tay của người đàn ông này lại vừa to vừa dài đến vậy, giây phút nó vừa tiến vào, cô khó chịu đến mức muốn nôn ra.
"Ngậm cho đàng hoàng." Triệu Bảo Châu không dám nôn ra nữa, lưỡi của cô bị ép đến mức khó chịu, khi thở ra lưỡi vô thức nâng lên liếm láp ngón tay của Hàn Kiến Hoằng.
Bản thân cô cũng cảm thấy xấu hổ, vẫn là cảm giác ướt át kia.
Nửa giây sau, nước bọt chảy ra ròng ròng từ khóe miệng của Triệu Bảo Châu , khoang miệng bị khuấy đảo đến mức không nói nên lời.
"Ưm.." Khó chịu quá Anh cả đang làm gì vậy?
Triệu Bảo Châu bối rối đến nỗi không thể che giấu, cho rằng Hàn Kiến Hoằng chỉ đang thực hiện tục lệ đành phải cố chịu đựng, đôi mắt cô rưng rưng, lưỡi đỏ sẫm.
Ánh mắt của Hàn Kiến Hoằng hơi tối đi.
Cái miệng nhỏ này tuyệt như vậy, chắc chắn ngậm thứ khác cũng rất sướng.
Hàn Kiến Hoằng rút hai đốt ngón tay ra, ngón út quẹt nước bọt bên môi cô còn đầu ngón trỏ thì nhẹ nhàng quét qua hàm răng.
Anh làm rất nhẹ nhàng.
Triệu Bảo Châu không nhìn thấy vẻ mặt của mình nhưng cô có thể tưởng tượng ra dáng vẻ há miệng của mình khó coi đến cỡ nào, ngượng ngùng đến mức tai đỏ bừng.
Đúng lúc này Hàn Kiến Hoằng đột nhiên cúi đầu ghé sát vào cô, hơi thở tràn đầy nam tính xộc vào mũi.
Triệu Bảo Châu giật mình lùi lại, lúc cô lảo đảo mất thăng bằng thì được một bàn tay vững chãi đỡ lấy phần eo.
Lúc này, cô như được Hàn Kiến Hoằng ôm vào lòng vậy.
Cơn ngứa ngáy không tên kia lại xuất hiện, Triệu Bảo Châu biết mình đang sợ hãi nhưng điều khiến cô sợ sệt hơn là đáy lòng dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp như ma quỷ quấy phá không thể nắm bắt.
"Em sợ tôi à?" Hàn Kiến Hoằng nhẹ giọng hỏi, giọng nói của anh rất gợi cảm, hơi thở ấm áp phả lên mặt Triệu Bảo Châu khiến cô ngứa ngáy, bả vai khẽ run lên.
Lần nào cũng vậy, lúc anh nói chuyện ánh mắt rất chăm chú, đốt ngón tay vẫn quét qua bên ngoài hàm răng của cô, nhẹ nhàng ma sát.
Triệu Bảo Châu cảm thấy chân mình tê rần, eo cũng tê rần, ngực phập phồng dữ dội.
Cô đột nhiên nhớ đến cảm giác không thể miêu tả kia, đêm tân hôn Hàn Kiến Hà nằm trên người cô muốn làm chuyện kia, lần đầu tiên cô khỏa thân xuất hiện trước mặt một người đàn ông, cơ thể đã có phản ứng này.
Nhưng mà cô không cởi quần áo trước mặt anh cả.
Cảm xúc vừa quen thuộc vừa xa lạ này đã khiến Triệu Bảo Châu hốt hoảng, cô biết mình và Hàn Kiến Hoằng quá mập mờ rồi.
"Được..
Được chưa anh cả?" Triệu Bảo Châu không chịu nổi ánh mắt nóng bỏng của anh, cứ cảm thấy như sắp bị ăn tươi nuốt sống vậy.
Khi cô nói chuyện, hàm răng khẽ nghiến vào nhau, má phồng lên đỏ bừng khác thường khiến Hàn Kiến Hoằng cũng nao nao, lòng dạ rối bời.
Triệu Bảo Châu cảm thấy không thở nổi trong không gian ngột ngạt này, tim nhảy lên đến cổ họng.
Cô càng lúc càng sợ hãi, không phải cô sợ khí thế của Hàn Kiến Hoằng mà là nỗi sợ nói không nên lời khác.
Cuối cùng, Hàn Kiến Hoằng rút ngón tay ra, ngay khi Triệu Bảo Châu thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng thì anh lại nắm lấy cằm cô, nâng cái miệng nhỏ nhắn của cô lên sau đó hôn xuống.
Giây phút đó, Triệu Bảo Châu chỉ biết giật mình trợn tròn mắt, cô như đang nằm trong một thùng gỗ nóng bỏng, đầu óc trống rỗng.
Môi Hàn Kiến Hoằng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡