Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

của anh ra." "Bên trong em vẫn còn hút lấy tôi đấy, thật phóng đãng, nhưng tôi rất thoải mái." Quý Hoài Thịnh ép người xuống, thẳng lưng dùng sức đỉnh vào trong.
"Á..." Lâm Chi kêu lên một tiếng.
"Đồ vô sỉ." Cô tức giận giơ tay tát anh.
Vì tức giận, cô dùng hết toàn lực, tát mạnh đến mức làm đầu anh hơi nghiêng đi.
Không khí lặng ngắt.
Quý Hoài Thịnh im lặng một lát.
Khi anh quay mặt lại, Lâm Chi nhìn thấy trên gương mặt đẹp trai trắng nõn của anh xuất hiện một dấu tay đỏ rực.
Nhìn dấu tay đáng sợ kia, người Lâm Chi co rúm lại, nghe nói khuôn mặt tuấn tú góc cạnh này của Quý Hoài Thịnh được mua bảo hiểm mấy nghìn vạn đấy.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì rõ ràng người sai là anh cơ mà, cô sợ cái gì?
Cô không cam lòng yếu thế, tiếp tục trừng mắt nhìn anh, không buồn che giấu sự chán ghét trong ánh mắt.
Cái tát của Lâm Chi làm đôi mắt đang đắm chìm trong nhục dục của Quý Hoài Thịnh tỉnh táo lại.
Anh phục hồi tinh thần, nhìn biểu tình chán ghét của cô, tâm tình đột nhiên có chút bực bội.
Anh mím môi, cắn chặt răng, rút ra khỏi thân thể cô.
Dương vật màu đỏ tím dính mật dịch của cô, ướt đẫm, lắc lư vài cái trong không khí rồi nhỏ hai giọt chất lỏng xuống nền nhà.
Quý Hoài Thịnh cúi mặt, nói nhanh với Lâm Chi "Xin lỗi em." Sau đó anh đứng dậy đi vào trong phòng vệ sinh.
Lâm Chi nhìn bóng dáng anh rời đi, trong lòng phun trào.
Nói xin lỗi cái rắm, vẫn chẳng thay đổi được việc anh đã cưỡng ép cô, đúng là mặt người dạ thú.
Cô yếu ớt nằm nhoài trên sô pha, thở gấp, hai chân vẫn duy trì tư thế mở rộng vừa rồi, hoa huyệt sưng đỏ vẫn chưa khép lại được.
Hoa môi mấp máy co rút, một dòng tinh dịch trắng đục từ trong động chảy ra, men theo háng cô, chảy xuống sô pha màu xám.
Lâm Chi ngửa đầu nhìn trần nhà ngây ngốc, không nghĩ rằng Quý Hoài Thịnh lại là loại ngụy quân tử ra vẻ đạo mạo.
Trước kia cô sùng bái anh, ngưỡng mộ anh, kính trọng anh, thậm chí coi anh là mục tiêu của cuộc đời.
Cô luôn lặng lẽ nỗ lực, rèn luyện kỹ thuật diễn, nghĩ sẽ có một ngày cô giống anh, được đứng trên sân khấu nhận giải thưởng trước hàng vạn người, trong tay nắm cúp mỉm cười tự tin.
Nhưng hiện tại cô cảm thấy mọi sùng bái và ngưỡng mộ của mình đều cho chó ăn cả rồi, uổng cho cô kính trọng anh như vậy, đúng là bị mù mà.
Trong lòng chua chát, cô cực kỳ thất vọng.
Sau khi khôi phục chút thể lực, Lâm Chi đứng dậy, rút mấy tờ khăn giấy trên bàn lau khô chất lỏng dưới thân, khoác một cái khăn tắm lớn màu trắng, tư thế hơi quái dị từ từ đi về phòng nghỉ của mình.
Trợ lý đang ở phòng nghỉ chờ cô, thấy cô về, bèn lo lắng hỏi "Chị Chi Chi, chị không sao chứ?" Lâm Chi mỉm cười, coi như không có việc gì nói "Không sao, hôm nay có thể tan làm rồi, chúng ta thu dọn đồ đạc về thôi." Đến lúc Quý Hoài Thịnh quấn khăn tắm từ phòng vệ sinh đi ra, phát hiện Lâm Chi đã rời khỏi, trên sô pha chỗ cô nằm để lại một vệt nước ái muội, mơ hồ có thể nhìn thấy chút tinh dịch còn chưa khô hẳn.
Anh nhìn vệt nước trên sô pha, ánh mắt u ám, rút ra một điếu thuốc, châm lửa rít một hơi, làn khói trắng vấn vít quanh mặt anh, che đi vẻ mặt trầm tư.
Anh cũng không


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡