⬅ Trước Tiếp ➡
Những năm anh ta về nước, Sương Tự lại ra nước ngoài, nên anh ta không biết cô em khóa dưới của Thư Dương này thật ra có lai lịch không hề nhỏ.
Không chỉ là thiên kim tiểu thư nhà họ Tống, gia đình có người làm bộ trưởng bộ ngoại giao, mà còn là em gái nuôi của vị công tử nhà họ Thẩm kia nữa.
Tiểu Liêu nhanh như chớp chạy tới "Sao rồi, sao rồi?"
Sương Tự khẽ lắc đầu, mặt Tiểu Liêu lập tức ỉu xìụ
Trái tim đang lo lắng của Trần Phái Nhiên lại yên ổn trở về bụng. Còn tưởng cô giỏi giang lắm, hóa ra cũng chỉ có thế thôi.
Chỉnh lại cà vạt, anh ta nghênh ngang đi đến trước mặt Sương Tự, chắn đường hai người.
"Tôi đã nói với cô rồi, không có cửa đâu, còn cố đấm ăn xôi làm gì. Cô tưởng Hạ Đình Châu là người dễ dãi lắm sao? Cha cô có giỏi đến đâu, gặp người nhà họ Hạ cũng phải cúi đầu thôi."
Sương Tự rất ghét kiểu đàn ông lắm lời.
"Đàn ông mà lắm mồm quá có thể là do vấn đề về thận đấy. Thận hư, dương khí không đủ sẽ ảnh hưởng đến chức năng tim phổi, nên mới phải nói nhiều để hỗ trợ việc trao đổi khí. Anh đã đi bệnh viện kiểm tra chưa?"
Cô vẫn nói với tốc độ chậm rãi, một tràng dài nghe rất có lý, Trần Phái Nhiên theo bản năng sờ vào vị trí thận của mình. Rất nhanh sau đó mới nhận ra, mặt anh ta xanh mét.
"Tôi không chấp với loại người như cô. Cô về khuyên nhủ chị cô đi, có bệnh thì chữa cho đàng hoàng, đấu đá với tôi làm gì, cô ta đấu lại tôi chắc "
Sương Tự vốn định lát nữa mới nói kết quả cho Thư Dương, rồi xem có cách nào khác không.
Nhưng không ngờ Tiểu Liêu lại là cái loa.
Cô ấy bắt chước Trần Phái Nhiên quá giống, khiến Thư Dương tức giận bẻ đôi đôi đũa."Đợi tôi xuất viện, xem tôi có lột da anh ta ra băm thành miếng ăn gỏi không "
Thư Dương chia tay luôn theo chủ trương mọi người đều vui vẻ, đường ai nấy đi, hà cớ gì phải xé nhau tơi bời cho xấu mặt.
Trần Phái Nhiên là người đầu tiên khiến cô ấy phá lệ.
Tiểu Liêu căm phẫn "Lột Nhất định phải lột "
Ý chí chiến đấu của Thư Dương bùng cháy "Giúp tôi hỏi bác sĩ xem, hóa trị có thể làm nhanh hơn không, một ngày làm một lần được không, tôi muốn nhanh xuất viện."
Tiểu Liêu bật dậy ngay lập tức "Tôi đi ngay đây "
Sương Tự cạn lời "Ngồi xuống đi. Đấy là hóa trị chứ không phải spa, một ngày làm một lần thì Diêm Vương cũng phải bái phục hai người."
Tiểu Liêu "Ờ." Ngồi xuống.
Thư Dương bình tĩnh lại, im lặng vài giây, đột nhiên chỉ vào Tiểu Liêu nói với Sương Tự "Biết vì sao Trần Phái Nhiên không dẫn cô ấy đi không?"
Sương Tự không nhịn được cười.
Tiểu Liêu "Vì tôi trung thành với chị chứ sao."
Thư Dương nói "Cô trung thành với Trần Phái Nhiên thì tốt hơn đấy, đi mà hại anh ta đi."
Tiểu Liêu lầm bầm làu bàu, hai người cãi nhau chí chóe, Sương Tự liếc nhìn thời gian, đứng dậy nói "Tôi phải đi rồi, hôm nay là sinh nhật anh trai tôi."
"Là anh Thẩm duật mà chị hay nhắc tới sao?" Tiểu Liêu mặt đầy ngưỡng mộ "Tôi tìm được ảnh của anh ấy rồi, đẹp trai hết phần người khác "
"Đúng vậy." Mắt Sương Tự cong cong, trước khi đi còn dặn Tiểu Liêu "Chị Thư của các cô giao cho cô đấy, đừng để cô ấy chết là được."

⬅ Trước Tiếp ➡