Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

Tần Xuân đương nhiên cũng nhìn thấy anh.
Hay nói đúng hơn, cô vẫn luôn chú ý đến động tĩnh của anh.
Tiến lại gần vài bước, trên mặt cô nở nụ cười dịu dàng, cả người trông thật hiền lành và vô hại.
"Chào anh, hôm trước chúng ta đã gặp nhaụ" Cô chủ động chào hỏi.
Tư Nguyên Phong cũng lịch sự gật đầu "Chào cô." Người bạn thấy hai người rõ ràng là quen biết nên cũng không hỏi nhiều, chỉ khẽ gật đầu chào Tần Xuân rồi ra hiệu cho Tư Nguyên Phong là mình đi trước.
Họ vốn không học cùng trường, tách ra như vậy cũng là lẽ tự nhiên.
Tư Nguyên Phong vẫy vẫy tay, chậm rãi thu hồi ánh mắt.
Trên mặt Tần Xuân vẫn giữ nụ cười.
Thấy anh liếc nhìn về hướng mình vừa đi ra, cô mặt không đổi sắc nói "Tôi vừa ăn ở phòng bao trên lầụ" Tầng hai quả thật có phòng bao.
Tư Nguyên Phong thu hồi tầm mắt.
Anh vốn không định trò chuyện nhiều với bạn gái của bạn cùng phòng cũ, đang định chào tạm biệt thì Tần Xuân lại cười hì hì hỏi "Giờ anh về trường à?" "Phải." "Vậy chúng ta có thể đi cùng nhau, tôi cũng học ở đó." "Cô học cùng trường với tôi sao?" Thấy trong mắt Tư Nguyên Phong thoáng qua một tia nghi hoặc, cô giống như vừa nói một câu đùa vô thưởng vô phạt, bị người ta nhìn thấu cũng không thấy ngại, chỉ nhún vai đầy vẻ tiếc nuối "Tôi thực sự ước gì mình được học cùng trường với anh đấy." Dù sao đó cũng là trường danh tiếng, học phí vô cùng đắt đỏ.
Nói như vậy cũng không thấy đường đột.
Tư Nguyên Phong lịch sự nhếch môi.
Tần Xuân lại khẽ mở lời "Tôi ở gần trường anh, trời tối quá, tôi đi một mình hơi sợ, hay là chúng ta đi cùng nhau cho có bạn đi." Không đợi anh phản ứng, cô lại như thể rất biết điều mà bổ sung một câu "Hay là để tôi gọi điện báo cho Viên Khoát một tiếng, tránh để anh ấy hiểu lầm?" Nghe đến cái tên Viên Khoát, Tư Nguyên Phong nhớ lại những lời nhận xét nghe được ở nhà hàng hôm qua, im lặng giây lát rồi từ chối.
"Không cần đâụ" Xe của Tư Nguyên Phong đỗ cách đó không xa, Tần Xuân không biết là dòng xe gì nhưng nhìn qua là biết giá trị không nhỏ.
Ở gần Đại học New York, loại xe này rất phổ biến.
Sinh viên ở đó đa phần là con nhà giàu có, ngay cả kẻ bủn xỉn như Viên Khoát cũng sở hữu mấy chiếc xe sang.
Cô lên xe, Tư Nguyên Phong đợi cô thắt dây an toàn xong mới từ từ khởi động máy.
Trên đường về trường, Tần Xuân cúi đầu nhìn điện thoại, như thể đang trả lời chuyện gì gấp lắm.
Tư Nguyên Phong không chủ động bắt chuyện, xe chạy rất êm.
Cô đang trả lời tin nhắn của Viên Khoát.
Viên Khoát Em về trường chưa Cô Sắp rồi Viên Khoát Còn bao lâu nữa?
Tần Xuân bỗng quay sang hỏi "Khoảng bao lâu nữa thì chúng ta đến nơi?" Tư Nguyên Phong nhìn cô một cái, "Cô đang vội à?" Cô lắc lắc điện thoại, khóe môi hơi cong "Chắc là bạn trai tôi nhớ tôi rồi, anh ấy hỏi dồn dập quá." Ánh mắt Tư Nguyên Phong khựng lại một chút, "Mười phút nữa." "Vâng." Tần Xuân cúi đầu gõ chữ trả lời.
Một lát sau xe dừng lại trong khuôn viên trường, Tư Nguyên Phong cùng cô xuống xe đi vào trong.
Trời đã tối hẳn, Tần Xuân tự nhiên đi bên cạnh anh, thỉnh thoảng vô tình chạm phải cánh tay lại khẽ tránh ra.
"Cảm ơn anh đã cho tôi đi nhờ.
Xe xịn thế này, chắc tôi phải trả tiền xe


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡