Chương 21
da đầu, khiến Tần Xuân tê dại toàn thân.
"Ưm...
a...
sâu quá...
không muốn nữa..." Cô lắc đầu, nói năng lộn xộn cầu xin tha thứ, nước mắt tuôn rơi lã chã, nhưng hai chân từ lúc nào đã quấn chặt lấy vòng eo cường tráng của anh, hai mắt cá chân khóa chặt sau lưng anh.
Sự hưởng ứng vô thức của cô càng khơi dậy dục vọng phá hoại và chiếm hữu trong anh.
"Không muốn sao?" Tư Nguyên Phong thở dốc, động tác càng thêm dồn dập.
Anh cúi người, đôi môi nóng bỏng áp sát tai cô, giọng nói mang theo ác ý đầy dục vọng "Muộn rồi...
Tần Xuân...
chính cô là người đã trêu chọc tôi trước." "..." Tần Xuân cắn chặt môi, ra vẻ thề chết không chịu khuất phục.
Nhưng phản ứng của cơ thể lại ngày một mãnh liệt hơn.
"Kẹp chặt thế này sao." Anh bị sự co thắt bên trong cô làm cho hầu kết nhấp nhô, phát ra tiếng thở dài thỏa mãn "Lần đầu tiên mà đã lẳng lơ thế này rồi.
Hửm?" Những từ ngữ thô tục mang đầy ý vị nhục nhã thốt ra từ khuôn miệng vốn dĩ luôn nói lời điềm đạm, sự tương phản mãnh liệt khiến Tần Xuân xấu hổ đến muốn chết đi được, nhưng cơ thể cô lại phản ứng dữ dội hơn.
Sâu trong bụng dưới dâng lên một luồng tê dại, khoái cảm nhanh chóng tích tụ.
"Tôi không phải...
a " Lời phản bác bị cú thúc hung hãn của anh đập tan, biến thành những tiếng nức nở đứt quãng "Tư Nguyên Phong...
anh..." Tư Nguyên Phong nhận ra điểm khiến cô phản ứng dữ dội nhất, liên tục thúc mạnh vào đó.
Tần Xuân run rẩy toàn thân, mu bàn chân căng cứng, trước mắt trắng xóa, bên trong co thắt điên cuồng như muốn hút trọn lấy anh.
"Ánannan " Khoái cảm bùng nổ từ bụng dưới, cô hét lên, ngửa đầu ra sau, cơ thể nảy lên và co giật dữ dội.
Nơi sâu nhất đột ngột mở rộng, dòng dịch nóng hổi tuôn trào mất kiểm soát, tưới lên đùi anh và làm ướt đẫm ga giường.
Cơn cực khoái đến quá dữ dội khiến Tần Xuân không còn chút sức lực nào.
Cô nằm vật ra giường, thở dốc, ánh mắt vô hồn, chỉ có nơi đó vẫn đang co thắt dữ dội theo bản năng.
Tư Nguyên Phong bị sự co thắt từ cơn cực khoái của cô siết chặt đến mức rên rỉ, gân xanh nổi đầy trán, khoái cảm khiến xương cụt tê rần, suýt chút nữa đã xuất ra.
Anh cố nhịn, thúc mạnh hơn vào nơi trơn ướt đó.
"Không được...
thực sự không được nữa rồi...
tha cho tôi đi..." Tần Xuân bật khóc, vừa yếu ớt vừa sợ hãi "Tư Nguyên Phong...
anh mau dừng lại đi..." Khoái cảm liên tục khiến cô gần như kiệt sức, bụng dưới đau nhức dữ dội, nhưng ngọn lửa trong anh dường như vẫn chưa hề hạ nhiệt.
Dươ.ng vật thô cứng hung hãn ra vào trong cơ thể cô, tạo ra vô số bọt trắng.
Tần Xuân cảm thấy tử cung mình sắp bị đâm xuyên qua đến nơi.
Cô hối hận rồi.
Ngàn lần không nên, vạn lần không nên dụ dỗ anh lên giường.
Nhìn anh có vẻ thanh tao quý phái, vậy mà trên giường lại hung bạo và khốn nạn thế này, chẳng còn những lời khách sáo, cũng không còn ánh mắt ôn hòa.
Tuy thuốc này không phải do cô trực tiếp hạ, nhưng cuối cùng người phải chịu đựng dược tính lại là cô.
Ngay khi Tần Xuân tưởng mình sẽ bị những cú thúc liên tục với cường độ cao này làm cho chết đi sống lại, Tư Nguyên Phong đột ngột bế cô từ trên giường lên.
"A " Tần Xuân kêu lên một tiếng, vô lực gục xuống bờ vai ướt đẫm mồ hôi