⬅ Trước Tiếp ➡

nhiệt tình như vậy, trong lòng lại thấy khó chịu, không muốn để người khác thấy được cái hay của cô.
"Cũng chẳng tốt đẹp gì đâu, thực ra nhạt nhẽo lắm." Nghe hắn nói vậy, hai người đối diện lập tức im lặng, nhìn về phía hắn.
Thấy họ quả nhiên để ý đến Tần Xuân, Viên Khoát càng hăng hái, cười nhạo một tiếng "Biết bình hoa di động nghĩa là gì không?
Ngoài việc xinh đẹp ra thì chẳng được tích sự gì.
Dáng người thì khô đét, lúc lên giường ngay cả rên cũng không biết, cứ như khúc gỗ vậy." Hai người đàn ông nghe chuyện phiếm chỉ mỉm cười.
Ánh mắt có chút đầy ẩn ý.
Tần Xuân dặm lại phấn xong quay lại, nghe thấy lời này thì bước chân khựng lại.
Mặt cô hết đỏ rồi lại trắng, nghĩ bụng hôm nay dù có bỏ về luôn cũng chẳng sao.
Nghĩ vậy, cô liền làm vậy.
Quyết đoán quay người.
"Ưm..." Cả người cô đâm sầm vào một lồng ngực ấm áp rắn rỏi.
Đầu mũi chạm phải mùi hương thanh khiết mát lạnh, hòa quyện với hương gỗ thoang thoảng trên người anh, khiến cô vô thức nín thở.
Bàn tay người đàn ông hờ hững đỡ lấy cánh tay cô, lực đạo chừng mực nhưng vẫn giữ cô đứng vững.
Cô đột ngột ngước mắt, chạm phải ánh nhìn sâu thẳm sau cặp kính gọng mảnh.
Rõ ràng là một gương mặt ôn hòa tuấn tú, nhưng quanh thân lại toát ra vẻ lạnh lùng khó gần.
Ngón tay Tần Xuân hơi co lại, vịn vào cánh tay săn chắc của anh.
Trông anh cao gầy thanh mảnh, nhưng lại là một cơ thể tràn đầy sức mạnh.
"Không sao chứ?" Giọng anh trầm thấp.
Tần Xuân hoàn hồn, mỉm cười dịu dàng "Không sao, không sao, cảm ơn anh." Anh ấy nói tiếng Trung.
Hiển nhiên, anh cũng đã nghe thấy những lời kia của Viên Khoát.
Tần Xuân cười lịch sự, ánh mắt lại dịu xuống "Phiền anh nói giúp tôi với Viên Khoát một tiếng, tôi thấy hơi khó chịu nên về trước đây." Nghe vậy, trong mắt người đàn ông thoáng qua một tia ngạc nhiên, như thể đang hỏi Sao cô biết tôi?
Dáng vẻ Tần Xuân có chút bẽn lẽn "Lúc Viên Khoát gọi video cho tôi, tôi đã từng thấy anh...
Tư...
Tư..." Cô càng nói mặt càng đỏ, ấp úng mãi cuối cùng cũng không gọi được tên hoàn chỉnh.
"Tư Nguyên Phong." Anh lịch sự mỉm cười nhạt.
Tần Xuân khẽ đáp "Tên hay thật, lần sau tôi sẽ nhớ kỹ." Nói xong, cô lịch sự gật đầu, mỉm cười rạng rỡ lướt qua vai anh rời đi.
Trong không khí chỉ còn sót lại một làn hương hoa hồng sữa thoang thoảng.
Tư Nguyên Phong ngoái đầu nhìn lại một cái.
"Hi, Feng." Bạn học của anh đang gọi anh rồi.
Tần Xuân thuê chung phòng với một nữ sinh Trung Quốc, căn hộ không lớn nhưng được cái đầy đủ tiện nghi.
Cô từ nhà hàng trở về, thay quần áo tắm rửa, ngay cả cơm tối cũng không ăn đã về phòng ngủ bù.
Lúc đang ngủ lơ mơ thì Viên Khoát gọi điện đến "Em sao vậy?
Không khoẻ ở đâu?" Giọng say khướt, chắc là ăn uống no say xong mới nhớ đến cô.
Tần Xuân không mở mắt, mượn cơn buồn ngủ đáp nhẹ nhàng "Em bị đau bụng kinh, khó chịu lắm, cúp máy đây." Nói xong, cô thuận tay tắt tiếng điện thoại, ném lên sofa rồi trở mình ngủ tiếp.
Thời gian này cô rất bận, lịch sinh hoạt đã sớm đảo lộn.
Lúc mở mắt ra trời lại tối, cô vệ sinh cá nhân xong rồi ra ngoài làm thêm.
Cô làm việc rửa bát ở bếp sau của một nhà hàng.
Có chút mệt nhưng thu nhập cũng ổn.
Cô dự định làm hết tháng này rồi mới đổi việc.


⬅ Trước Tiếp ➡