Chương 2
Mặt cô tái nhợt, cánh môi run rẩy không dám nói lời nào.
Cô vô cùng thích Ngôn Dịch Thừa, đầu óc cũng thỉnh thoảng nghĩ làm sao phác gục anh. Nhưng vạn lần cũng không nghĩ tới, uống vài chén rượu, cô đã thật sự phác gục Tổng giám đốc nhà cô
Trọng điểm là cô đã uống quá say, căn bản xảy ra chuyện gì đều không cảm nhận được a
“Tổng, Tổng giám đốc, thực xin lỗi…. Tôi, tôi nhất thời say rượu nên mất khống chế, tôi thật sự không cố ý.” Hốc mắt cô mang nước mắt, ngữ khí có bao nhiêu ủy khuất liền mang ra bấy nhiêụ Trong lòng cực kỳ khó chịu, Tổng giám đốc nhất định cảm thấy cô vô cùng ghê tởm, trở về khẳng định muốn đuổi việc cô rồi…
Nhìn gương mặt nhỏ đang rơi hai hàng nước mắt, Ngôn Dịch Thừa nheo mắt lại. Thấy cô dường như đang cảm thấy hổ thẹn, liền xoay người nhảy xuống giường, tốc độ cực nhanh bắt lấy cổ tay cô.
Quý Hiểu Dư còn không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng. Giây tiếp theo cô bị đè trên giường, Ngôn Dịch Thừa tựa như từ trên cao nhìn xuống cô, khàn khàn hỏi “Chạy cái gì?”
Quý Hiểu Dư vừa thấy anh, hai tròng mắt liền không rời mà thất thần, khẩn trương thở phì phò, cặp nhũ hoa vì thế mà phập phồng lên xuống, vô cùng mê người.
Thấy cô không nói gì, Ngôn Dịch Thừa cũng không vội, cười nhẹ vài tiếng “Chẳng lẽ là, em đem tôi ăn sạch xong liền muốn vỗ mông chạy lấy người?”
Quý Hiểu Dư luống cuống, vội vàng lắc đầu “Không phải như thế.”
“Biết bản thân làm sai?” Ngôn Dịch Thừa nhìn cô thật sâu, ngữ khí mang theo dụ hoặc.
Quý Hiểu Dư gật đầu, khóc không ra nước mắt, cô thật sự sai rồi, Tổng giám đốc muốn phạt cô như thế nào cô cũng chấp nhận, ngàn vạn lần đừng đuổi việc cô
“Cho em cơ hội bồi thường.” Khóe môi anh cong lên, tươi cười, thân thể hạ xuống đè lên cô, lập tức cảm nhận được người dưới thân đang trở nên cứng đờ.
Anh tiến đến, ghé sát vào tai cô, cười tà mị “Hầu hạ tôi thoải mái, tôi liền tạm tha em.”
Muốn thì chính mình động caoh
Quý Hiểu Dư rụt đầu, khuôn mặt lập tức đỏ hồng. Cô chưa từng thấy qua dáng vẻ này của Ngôn Dịch Thừa, bình thường khuôn mặt anh luôn lạnh lùng, nhân viên trên dưới trong công ty đều sợ anh. Đối với cô mà nói, Ngôn Dịch Thừa chính là thần thánh mà tồn tại.
Nhưng giờ phút này anh lại đè cô ở dưới thân, còn nói lời cợt nhả với cô.
Cả người Quý Hiểu Dư đều không bình tĩnh.
Làm sao bây giờ, thật thẹn thùng, đại boss như vậy… Làm cô không có cách nào tự kềm chế a a a.
Ngôn Dịch Thừa chống trên bụng nhỏ cô, lửa nóng khiến cơ thể cô cũng nóng lên, huyệt khẩu cũng có cảm giác.
Cô chớp chớp mắt, ủy khuất nhìn Ngôn Dịch Thừa, nhỏ giọng hỏi “Hầu hạ như thế nào?”
Nhìn cặp mắt vô tội kia của cô khiến Ngôn Dịch Thừa hận không thể hung hăng tiến vào thân thể cô. Khóe miệng anh hơi nhếch lên, tay phải hướng dưới thân cô tìm tòi, ở mông mềm mại nhéo nhéo, thú vị nhìn cô “Em không biết đâu?”
“Tối hôm qua tiểu huyệt của em gắt gao cắn tôi không bỏ, không ngừng kêu muốn tôi dùng sức.” Tay anh trượt xuống huyệt khẩu của cô, mới vừa đụng một cái đã cảm nhận được chỗ kia gắt gao rụt vài cái, cười vừa lòng.
Tối hôm qua cô thật sự đã nói như vậy ?
Quý Hiểu Dư căn bản không nhớ rõ, xấu hổ không biết bây giờ nên làm thế nào. Hai chân theo bản năng kẹp chặt, nhưng tay Ngôn Dịch Thừa không từ bỏ ý định đốt lửa ở chỗ kia của cô.
“Quên rồi?” Ngôn Dịch Thừa nhàn nhạt liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó dơ tay đến trước mắt cô, cười nhìn nói “Mới nói mấy câu em đã ướt như vậy, thật lợi hại.”