⬅ Trước Tiếp ➡

Bị dáng vẻ này của anh làm đầu hàng, Quý Hiểu Dư cười gật đầu, cũng không còn xấu hổ, để anh ngồi xuống bên, sau đó giúp anh làm ướt tóc.
Loại cảm giác này rất kỳ diệu, đây là lần đầu tiên cô giúp người khác gội đầu, nhìn Ngôn Dịch Thừa cúi đầu để cô tùy ý xử lý, trong lòng ngọt ngào.
Đương nhiên, chỉ cần người nào đó không động tay động chân trên người cô lại càng tốt.
Cúi đầu không biết khăn tắm rơi trên mặt đất từ khi nào, Ngôn Dịch Thừa đang chôn mặt ở ngực cô liếm mút, Quý Hiểu Dư chịu đựng rên rỉ, vỗ nhẹ vào cái ót anh “Dễ Thừa…”
Ngôn Dịch Thừa đang chuyên tâm, bị cô vỗ như vậy, vẻ mặt vô tội ngẩng đầu lên nhìn cô.
“…” Sao anh dùng ánh mắt này nhìn cô Chẳng lẽ cô sai sao
Chỉ thấy trước ngực cô che kín dấu hôn, sắc mặt Quý Hiểu Dư ửng đỏ, ấp úng không biết nên nói gì.
Ngôn Dịch Thừa cong khóe môi, sau đó tiếp tục cúi đầu, một ngụm ngậm lấy điểm đỏ trước ngực cô, dùng sức một hút.
“Ân a ” Hai chân cô theo bản năng mềm nhũn, cả người mềm yếu ngã về phía anh, sau đó dễ như trở bàn tay bị người nào đó ôm lấy.
Anh dùng hàm răng nhẹ ma xát vào nơi mẫn cảm trước ngực cô, thỉnh thoảng đưa nó ra bên ngoài nghịch, chọc đến Quý Hiểu Dư cảm thấy lửa nóng toàn thân tăng vọt, bắt đầu rên rỉ.
“Sẽ… Sẽ bị cắn hỏng…” Cô cảm thấy bản thân sắp không chịu nổi kích thích như vậy, hơn nữa lại cảm thấy có thứ gì đó từ tiểu huyệt phía dưới chảy ra.
Thật khó chịu… Cảm giác phía dưới trống rỗng…
Ngôn Dịch Thừa nhẹ xoa tuyết nhũ bên kia, trải qua sự nỗ lực của anh, dường như đôi tuyết nhũ của cô đã lớn hơn vài phần, một bàn tay anh cầm không được.
Sau đó lực tay xoa bộ ngực càng lúc càng mạnh, đôi tay linh hoạt làm tuyết nhũ trong tay anh biến dạng tạo thành các loại hình.
“Nhẹ… Nhẹ một chút ân… A a…” Cơ thể cô vốn dĩ đã rất mẫn cảm, trải qua trận dạo đầu của Ngôn Dịch Thừa, phản ứng càng thêm kịch liệt.
“Ăn ngon thật.” Anh vươn đầu lưỡi liếm đầu vú cô, sau đó duỗi tay tìm kiếm xuống phía dưới, quả nhiên đã sớm ướt một mảnh.
Cơ thể Quý Hiểu Dư vặn vẹo, khó chịu ô ô.
Biết cô muốn, Ngôn Dịch Thừa cũng không vội, côn thịt anh đã căng cứng đến không được.
Anh đứng dậy, ấn Quý Hiểu Dư lên tường, sau đó mở vòi hoa sen ra, tùy ý bật nước ấm phun vào hai người.
Quý Hiểu Dư hơi nheo mắt lại, có thể cảm nhận được Ngôn Dịch Thừa nâng một chân cô lên, khi lần thứ hai mở mắt lại không thấy anh. Giây tiếp theo côn thịt ướt tiến sát tiểu huyệt cô.
Bạn đang đọc truyện tại ThichTruyen247
Quẹt thẻ anh caoh
“Không cần ” Nhìn thấy Ngôn Dịch Thừa chôn ở giữa hai chân mình, Quý Hiểu Dư vừa sợ vừa xấu hổ, vội vàng duỗi tay đẩy đầu anh ra “Dơ… Đừng liếm nannan ư a ” Còn chưa nói xong, cô lập tức cảm nhận được khoái cảm dưới thân truyền đến, Ngôn Dịch Thừa hút mạnh hoa huyệt cô khiến cô sâu sắc cảm nhận được dưới thân cô có thứ gì đó không ngừng chảy ra.
“Ân… A a… Chậm, chậm một chút…” Cuối cùng cô không thể tiếp tục rụt rè, tiếng rên rỉ trong phòng tắm không ngừng vang lên, tiếng nước không ngừng vang lên bên tai cô, khiến cô càng cảm thấy kích thích.
Chưa từng nghĩ đến, trong mắt người khác người luôn cao cao tại thượng – Ngôn Dịch Thừa, giờ phút này lại nguyện ý quỳ gối, làm ra loại hành động này.
Đầu lưỡi Ngôn Dịch Thừa linh hoạt, không ngừng tàn sát bữa bãi ở hoa huyệt cô, nỗ lực đưa đẩy vào huyệt đạo khẩn trí của cô, thỉnh thoảng dùng hàm răng nhẹ nhàng ma sát với âm đế.


⬅ Trước Tiếp ➡