⬅ Trước Tiếp ➡

Quần áo cô không nhiều lắm, kiểu dáng cũng không khác nhau lắm, đều là sơ mi trắng phối với chân váy đen, đều là trang phục công sở tiêu chuẩn. Bởi vì cô là thư ký nên luôn bận rộn, không có thời gian đến trung tâm thương mại chọn quần áo, cho nên cũng không có cách giống các nữ đồng nghiệp khác trong công ty mỗi ngày đều mặc quần áo khác nhau, các loại nhan sắc, các loại tạo hình.
Có phải bản thân nên thay đổi một chút không…
Rốt cuộc đây cũng không phải lần đầu tiên cô nghe thấy loại lời này.
Mỗi lần khi cùng Ngôn Dịch Thừa tham gia yến hội thương giới đều có thể thấy rất nhiều cô gái nghĩ mọi cách để xuất hiện trong tầm mắt của Ngôn Dịch Thừa, các cô đều mặc váy áo sang trọng, lộ ra bộ phận tự tin nhất của mình.
Cô cũng không thể thua.
Thật ra quần áo bây giờ của cô cũng không ít lắm, chỉ là có vẻ cô không có vòng eo… Đường cong cũng không đủ rõ ràng…
Vậy là Quý Hiểu Dư liền đến một cửa hàng cạnh công ty.
Đứng ở trước cửa, cô bất lực thở dài.
Bây giờ, ý chí của cô… thật sự quá yếu….
Ngôn tổng khiến người ta ghét
Cứ như vậy đi dạo một lúc, Quý Hiểu Dư một hơi mua năm, sáu bộ, đây xem như là lần đầu tiên cô mua nhiều quần áo cùng một lúc như vậy.
Nhưng khi thanh toán cô vẫn lấy tiền của mình, mặc dù sau khi hai người xác nhận quan hệ, ngay ngày hôm sau Ngôn Dịch Thừa đã cầm một tấm thẻ đưa cho cô nhưng Quý Hiểu Dư vẫn có thói quen xài tiền của mình, tiền lương của cô ở công ty cũng không ít, cũng có thói quen tiết kiệm, thật ra cô cũng không biết phải tiêu ở đâu, tiết kiệm một thời gian, cô cũng có thể coi như một tiểu phú bà.
Đương nhiên, so với Ngôn tổng thì cô còn kém xa……
Đêm nay Ngôn Dịch Thừa tham gia tiệc cùng bạn nên một mình Quý Hiểu Dư về nhà.
Xách theo bao lớn bao nhỏ để Ngôn Dịch Thừa sắp xếp tài xế đưa cô về nhà, giờ phút này trong lòng cô thậm chí còn có chút nhảy nhót.
Bởi vì khi cô đến cửa hàng, tay không cẩn thận mua một ít đồ vật.
Trời ạ, nghĩ đến liền có chút xấu hổ…
Sau đó dọc theo đường đi dù mặt cô không biểu tình, nhưng trên mặt hồng hồng che cũng không che được.
Bên kia Ngôn Dịch Thừa ở trong bữa tiệc nhận được điện thoại của tài xế.
“Ngôn tổng, tôi đã đưa tiểu thư Hiểu Dư về nhà.” Tài xế là người duy nhất biết quan hệ của hai người, nhưng bản thân anh không phải loại người sẽ khua môi múa mép nói bậy ra ngoài, nên Ngôn Dịch Thừa mới yên tâm để anh biết.
“Tốt.” Nghe thấy tên cô, khóe môi Ngôn Dịch Thừa theo bản năng cong lên.
“Sau khi tan làm đến cửa hàng cạnh công ty mua vài thứ, hình như là đồ cá nhân.”
Sau khi nghe tài xế thông báo, Ngôn Dịch Thừa cúp điện thoại, ngón tay thon dài cầm điện thoại, sau đó trầm tư.
Có một người bạn ở bên cạnh thấy thế, cười thử hỏi “Không phải cậu yêu đương rồi chứ?”
Vài cô gái ở đây lập tức dựng lỗ tai lên, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Ngôn Dịch Thừa nhàn nhạt liếc mắt nhìn người kia một cái, cười.
Một nụ cười biểu đạt tất cả.
“Thật hay giả ” Đối phương thấy anh không phủ nhận, vẻ mặt không thể tin nổi, vỗ vai anh “Không thể ngờ sẽ có một ngày Ngôn tổng bắt đầu yêu đương nha ”
“Tránh ra.” Đôi mắt anh lạnh lùng, đẩy tay người kia ra “Tôi là một người đàn ông bình thường, sao không có khả năng yêu đương.”
Mấy cô gái trao đổi ánh mắt, trong ánh mắt rõ ràng đều lộ ra sự mất mát.
Các cô tốn không ít tâm tư ở trên người Ngôn Dịch Thừa, nỗ lực khiến anh để mắt đến mình, nhưng sao anh lại đột nhiên có bạn gái


⬅ Trước Tiếp ➡