Chương 13
Quý Hiểu Dư đứng trên bậc thang cuối cùng, điều này khiến cô có thể nhìn thẳng Ngôn Dịch Thừa, lại càng có thể thấy rõ đôi mắt anh.
Trong mắt anh, có mình cô…
Đôi mắt cô cong cong, duỗi tay ôm lấy Ngôn Dịch Thừa, dựa mặt vào vai anh, ngọt ngào nói “Em bị sắc đẹp của tổng giám đốc làm lóa mắt…”
Khó thấy cô trực tiếp nói như vậy, Ngôn Dịch Thừa nhướng mày, duỗi tay sờ đầu cô, vẻ mặt nghiêm túc “Anh cũng cảm thấy như vậy.”
… Quý Hiểu Dư cười rộ lên, chọc ngực anh, hừ hừ “Anh hay tự luyến như vậy sao ”
Ngôn Dịch Thừa cười nhẹ, một tay ôm cô lên, đi về phía nhà ăn. Cô đã ngủ 5 tiếng, nhớ rõ giữa trưa cô chỉ ăn mấy miếng thức ăn, bây giờ đến bữa tối.
Nhìn thấy trên bàn là bốn món mặn một món canh, Quý Hiểu Dư hoàn toàn sợ ngây người, chỉ nhìn thôi cũng khiến nước miếng cô chảy ròng ròng “Tổng giám đốc, anh quá lợi hại.”
“Đừng nhìn nữa, mau ăn đi.” Ngôn Dịch Thừa vỗ đầu cô, nhíu mày “Ăn nhiều chút, đừng luôn ăn salad, như vậy sao có thể no được.”
Đương nhiên ăn không no…
Quý Hiểu Dư chớp mắt vài cái, có chút chột dạ cười cười “Tổng giám đốc, sao anh biết…”
“Đây không phải trọng điểm.” Ngôn Dịch Thừa gắp một miếng thịt, tức giận nhìn cô một cái.
Quý Hiểu Dư bĩu môi, nhưng vẫn nghe lời cầm lấy đôi đũa ăn thịt, sau đó lập tức thỏa mãn, hai mắt nheo lại.
Ngôn Dịch Thừa sao không biết cô ăn ít như vậy là vì muốn giảm cân, nhưng vẫn mở miệng nói “Em không cần giảm cân, anh thích bộ dáng em bây giờ, biết không?”
Chỉ tốt với em
Lạch cạch một tiếng, đôi đũa của Quý Hiểu Dư rơi vào trong chén, đôi mắt mở to nhìn Ngôn Dịch Thừa, gương mặt trắng nõn vì xấu hồ mà đỏ bừng, mặc dù như thế nhưng đôi mắt lại lóe sáng.
Tổng giám đốc chính miệng nói anh thích cô
Bị cô nhìn như vậy, Ngôn Dịch Thừa cũng không cảm thấy xấu hổ, chỉ ho nhẹ một tiếng “Có chuyện gì sao?”
Quý Hiểu Dư cười lắc đầu, vui vẻ đung đưa chân “Chỉ là trước nay em không biết tổng giám đốc sẽ nói lời âu yếm như vậy ”
Nói đến đây, cô lại đột nhiên lo lắng, lập tức khẩn trương hỏi “Anh không nói lời này với cô gái khác chứ? ” Không có cách nào, ai bảo có nhiều phụ nữ vây quanh anh như vậy, mơ ước anh, nhưng bởi vì thân phận không đủ, chỉ có thể yên lặng khổ sở. Bây giờ cô có chút tự tin, đương nhiên muốn xác nhận một chút.
Thấy cô để ý như thế, Ngôn Dịch Thừa nhàn nhạt liếc mắt nhìn cô một cái “Em cảm thấy anh sẽ như vậy?” Tiểu nha đầu này, còn dám hoài nghi anh?
“…” Đầu tiên Quý Hiểu Dư hừ một tiếng, đáy mắt hiện lên một tia nghịch ngợm, ngay sau đó tiến đến má anh hôn xuống một cái, ngọt ngào nói “Đương nhiên em tin tưởng tổng giám đốc ”
Người nào đó lập tức được dỗ dành.
Bữa cơm này ăn vô cùng vui vẻ, bởi vì lời nói của Ngôn Dịch Thừa khiến khúc mắc trong lòng Quý Hiểu Dư được tiêu trừ, ăn nhiều hơn, Ngôn Dịch Thừa cũng bị cô ảnh hưởng, ăn nhiều hơn bình thường một bát cơm.
Bản thân Quý Hiểu Dư rất dễ dàng cảm thấy tự ti với người khác. Thật ra cô cũng không béo, nhưng so với các nữ nhân viên trong công ty và nhóm thiên kim tiểu thư Ngôn Dịch Thừa quen biết, dáng người ai cũng thon thả, cô tự nhiên sẽ cảm thấy kém người khác, lại không hy vọng bị Ngôn Dịch Thừa ghét bỏ, cho nên chỉ có thể kìm nước mắt mỗi ngày ăn salad, ngay cả bữa tối cô cũng không dám ăn nhiều hơn một miếng.
Nhưng cô không biết, dáng người cô cân đối, căn bản không béo chút nào, hơn nữa bế lên vô cùng thoải mái〈đây là cảm nhận của người nào đó〉