Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

và sẽ không khỏi đỏ mặt.
Gậy t̸h̵ιt̸ thô và cứng đang co giật nhanh chóng trong lỗ hoa, Tố Nương giống như một cô gái trẻ vừa nếm mùi tình yêu, thật sự không chịu nổi cơn mưa rào dữ dội.
Tяên thực tế, điều này cũng đúng, vì kiếp trước khi Tố Nương còn là Trầm Vân, chồng của cô đã luôn rất lơ là trong chuyện chăn gối, khiến cô chưa bao giờ thỏa mãn trong chuyện tình cảm chứ đừng nói đến chuyện ân ái nồng nhiệt như vầy.
Hai chân Tố Nương vốn đã run rẩy lên hết cả, nên đành phải cầu xin chú Chu thương xót: "Hu hu....
Chú Chu, Tố Nương đau quá..." Chú Chu cảm thấy vô cùng thoải mái cả về thể xác lẫn tinh thần, ông cũng không còn cố ý kiềm chế nữa, tóm lấy vòng eo thon gọn của Tố Nương và ch!ch cô mạnh thêm vài trăm lần nữa, sau đó ấn sâu vào a^ʍ hộ cô và xuất tinh.
Tiếp theo ông thở ra một cách nặng nhọc, đến khi ông rút ɖương va^t.
hơi mềm ra khỏi lỗ, thì tinh dịch của người đàn ông đã trộn lẫn với ɖa^ʍ dịch của Tố Nương chảy xuống chân họ.
Nửa canh giờ sau, bọn họ thu dọn sạch sẽ, hai người trở lại xe bò và lái về thôn,lúc này sắc trời đã là giờ dậu.
Tố Nương dựa vào xe bò thả lỏng, không nghĩ tới tình dục lại tuyệt vời như vậy, cô không nhịn được nuốt nước bọt, cảm thấy nửa đầu cuộc đời, mình đã sống thật vô ích.
Mặc dù bây giờ lỗ hoa vẫn còn nóng và đau đớn, nhưng sự đê mê, thỏa mãn và tê dại vẫn chưa thật sự tiêu tan, điều này khiến Tố Nương có chút cảm giác thực tuỷ biết vị (Ăn một lần nhớ mãi).
Ngược lại, chú Chu sau đó tỏ ra rất hài lòng, ông chu đáo đưa Tố Nương về nhà, còn giúp cô dọn hết đồ đạc vào nhà, đồng thời bảo Tố Nương, nếu có chuyện gì cần đi đâu hay nhờ giúp đỡ thì hãy đến nhà họ Chu ở cuối thôn để tìm mình.
Đã 5 ngày kể từ lần cuối cùng Tố Nương đến thị trấn, hôm nay vợ chồng chú Chu có việc phải làm nên phải vào thị trấn, Tố Nương nghĩ chắc hẳn chiếc liềm mà cô đặt mua ở tiệm rèn cũng đã được làm xong rồi và tình cờ là chỉ còn mấy ngày nữa là tới hạn nộp đồ thêu cho phường thêu Dục Tú Phường, nên cô cũng tranh thủ chuẩn bị rồi vội vã ra đi, đến Dục Tú Phường giao sản phẩm và nhận tiền công, cũng như đến tiệm rèn lấy một ít dụng cụ bằng sắt, vì vậy cô cũng chen vào xe bò của gia đình họ Chu để cùng nhau đi vào thị trấn.
Khi đến trấn Văn Thủy, bọn họ cũng thống nhất thời gian, rồi giải tán đi làm việc riêng của mình.
Tố Nương lần đầu tiên tới Dục Tú Phường, giao lại tác phẩm thêu thùa mà Cửu Nương đưa cho cô mấy ngày trước.
Cửu Nương cầm lên từng cái một, cẩn thận nhìn kỹ, ánh mắt không che giấu được vẻ hài lòng, vui vẻ trả công cho Tố Nương, Tố Nương cũng vui mừng khôn xiết khi nhận được tiền lương, đây là số tiền đầu tiên cô kiếm được ở đây.
Cô thu dọn đồ đạc rời khỏi Dục Tú Phường, đi theo con đường cô đã đi trước đó đến tiệm rèn, nhưng thấy cửa hàng đã đóng cửa.
Hỏi thăm mới biết hôm nay ông chủ đi uống rượu với ai đó, say đến mức không mở cửa được.
Người bồi bàn ở quán trà bên cạnh ân cần nói với Tố Nương: "Cửa hàng và nơi ở của Thôi Nhị Gia được kết nối với nhau, cửa hàng thợ rèn ở phía trước và ngôi nhà ở phía sau.
Nếu cô có chuyện gì quan


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡