Chương 5
nói: "Chú, chú đút vào đi." Chú Chu nửa bế Tố Nương và kéo cô đi, nhưng lại là bước ra ngoài, Tố Nương hoảng sợ, vội vàng nói: "Chú, chú đang làm gì vậy?!" "Khà khà, bên ngoài có một cái cây lớn, đứng dựa vào cái cây lớn sẽ dễ hành sự hơn!" Chú Chu có chút lo lắng, vì thế ông bế Tố Nương ra ngoài và mấy giây sau đã ép cô vào một gốc cây, cái cây này to đến mức ba bốn người ôm cũng không xuể, đã vậy hai bên còn cỏ dại mọc rất dày, che kín cả một con đường lớn.
..
Bàn tay thô ráp của chú Chu cứ lang thang khắp cơ thể Tố Nương, mò mẫm kéo dây thắt lưng quanh eo cô ra, để bàn tay to lớn linh hoạt của mình dễ dàng đưa vào và áp hai đỉnh nhọn mịn màng tяên làn da của cô, Tố Nương có cảm giác như cơ thể mình đang bị điện giật.
Và giống như đang có một dòng điện chạy từ đốt sống đuôi dọc theo lưng thẳng đến não bộ và dưới sự ɖu.ng chạm của người đàn ông, bụng dưới của Tố Nương càng lúc càng căng lên, lỗ hoa của cô cũng trở nên ẩm ướt.
Làn da dưới tay rất đáng yêu, chú Chu không khỏi xoa bóp bộ ngực to săn chắc của Tố Nương và vật dưới háng ông cũng càng ngày càng cứng lên, chú Chu ấn vào lưng dưới của Tố Nương và cách lớp quần áo cọ xát lên xuống, khiến da đầu người ta tê dại.
"A, ha...
Thân thể trắng nõn như ngọc của Tố Nương giống hệt như trong giấc mơ của tôi vậy!" Tố Nương nghe thấy lời này thì không nhịn được яên rỉ ra tiếng.
Chỉ có bàn tay xoa nắn thôi quả thật không đủ để khiến cô cảm thấy thỏa mãn, bàn tay chậm rãi mò mẫm xuống phía dưới, dọc theo bụng dưới của người phụ nữ và hướng về các khoảng cách, đầu tiên là chạm vào mái tóc mây mượt mà, sau đó là sờ xuống khe hoa, chính giữa hoa huyệt cũng đã ướt đẫm, chú Chu vói tay tìm kiếm và tàn phá nhị hoa mấy lần, Tố Nương яên rỉ và từ trong a^ʍ hộ phun ra một dòng nước ɖa^ʍ, làm ướt lòng bàn tay chú Chu.
"Con ɖϊ!
Em ra nhiều nước quá!
Có phải em cũng muốn có một người đàn ông đến chơi em không?" "Hưm a...
Cháu không có..." Tố Nương cắn nhẹ môi, không nhịn được tạo ra rất nhiều tiếng động, dù sao hai người bọn họ cũng đang đứng xoay vào bên đường và chỉ có thân cây và cỏ dại rậm rạp ngăn cách với đường lớn, nên nếu có người đi ngang qua, nhất định sẽ nghe thấy âm thanh ɖa^ʍ loạn này.
Chú Chu rút tay phải ra khỏi phần thân dưới của Tố Nương và nhanh chóng dùng tay trái kéo thắt lưng của mình ra, không còn sự kiềm chế của thắt lưng, chiếc quần vải lanh rơi xuống chân, vật to lớn giữa hai chân bật ra, đập mạnh vào phần eo dưới của Tố Nương.
Bàn tay phải ướt át của chú chu cầm lấy ɖương va^t.
đang cương cứng của mình, di chuyển lên xuống vài lần, trong khi đó tay trái cũng kéo quần áo của Tố Nương sang một bên, chú Chu hơi cúi người xuống, ɖương va^t.
đã dính đầy ɖa^ʍ thuỷ của Tố Nương và đang ép vào cái lỗ của cô.
“Muốn cự vật của tôi chơi em không?” Chú Chu cũng không vội đút nó vào mà cầm vật cứng xoa xoa vài vòng tròn quanh cái lỗ ướt át của Tố Nương.
Đôi chân Tố Nương đã mềm nhũn, cái lỗ của cô mấp máy khép mở, khi quy đầu trượt đến cái lỗ, thì bên trong rất ngứa ngáy, cô chỉ muốn gậy t̸h̵ιt̸ mau đút vào trong đó, khuấy mạnh lên, rồi nghiền nát