Chương 3
Phường, cô có thể gọi tôi là Cửu Nương.
Đồ thêu của cô rất sinh động và có thần thái, tôi rất thích, cô có muốn lên lầu với tôi để bàn bạc kỹ càng nhé?” Tố Nương cúi chào đáp lại: "Tất nhiên rồi, xin mời cô hãy dẫn đường." Tố Nương theo Cửu Nương lên lầu, cùng Cửu Nương thương lượng chi tiết về giá cả và các chi tiết khác, sau đó đi xuống lầu, cầm theo một số tác phẩm thêu thùa do Cửu Nương bàn giao, Tố Nương rất vui vẻ, cuối cùng không còn sợ chết đói ở nơi xa lạ nữa.
Giờ hẹn với chú Chu vẫn còn chưa đến, Tố Nương định đi dạo một vòng trong thị trấn xem cần mua gì, vì dù sao, để vào được thị trấn cũng không dễ dàng gì.
Tố Nương bĩu môi, định khi tiết kiệm đủ tiền cũng sẽ nuôi một con bò hoặc một con lừa, để sau này, khi cần đến thị trấn Văn Thuỷ cô sẽ không cần phải đi xe của người khác nữa.
Khi cô đang bước đi, cô vô tình nhìn thấy một tiệm rèn ở phía trước.
Ngô ngoài đồng nhà đã chín, nhưng đồ đạc trong nhà đều đã cũ kỹ, lưỡi liềm sắc bén cũng đã rỉ sét và thủng lỗ chỗ.
Tố Nương bước vào tiệm rèn để mua một chiếc liềm mới và xem xét những gì cần bổ sung.
Trong phòng trước không có ai, Tố Nương bước vào thì nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đang cầm búa và đập sắt, các cơ tяên người người nọ căng cứng và phồng lên do gắng sức, cả người mang đến cho người ta một vẻ mạnh mẽ cường tráng, Tố Nương nhìn người nọ mà choáng váng.
Thôi Nhị Gia nhìn thấy có khách bước vào thì dừng lại việc đang làm, dùng khăn quàng cổ lau mồ hôi tяên trán rồi nói với Tố Nương: “Cô muốn mua đồ dùng gì, mời cô xem qua.” Tố Nương tỉnh táo lại, trong lòng thầm mắng mình, sao có thể chỉ vì thân hình rắn chắc của một người đàn ông mà nhìn đến ngẩng người như vậy, vì vậy, cô ngẩng đầu lên ngượng ngùng nói với Thôi Nhị Gia: “Tôi muốn mua một cái liềm.” ====================================================================== Sau khi Thôi Nhị Gia nhìn thấy Tố Nương, anh không khỏi lén nhìn cô, người phụ nữ này có dáng người rất đoan trang, đôi mắt hơi xếch, giống như một cái móc câu lấy đàn ông, ngực và mông đầy đặn, tròn trịa.
Vòng eo có thể giữ được bằng một tay, đúng là một cực phẩm tốt.
Thôi Nhị Gia ném thanh sắt nóng trở lại vào lò, đặt búa xuống và đi về phía Tố Nương.
Cảm nhận được một luồng khí nóng ùa vào, má, cổ và tai, mặt Tố Nương không khỏi đỏ bừng lên, nhưng khi Thôi Nhị Gia đi ngang qua cô, rồi đi đến phòng trước, Tố Nương cũng phản ứng lại và vội vàng đi theo.
Sau khi Tố Nương đi ra ngoài, cô nhìn thấy Thôi Nhị Gia đang lục lọi đồ dùng, cuối cùng cầm một chiếc liềm đưa cho Tố Nương rồi nói: “Nó đã là chiếc liềm nhỏ nhất trong tiệm của tôi rồi, nhưng tôi thấy có vẻ nó vẫn hơi lớn đối với phụ nữ, cô đến xem có cầm được không." Nhưng đôi tay của Tố Nương vốn nhỏ nhắn, nên khi cô cầm chiếc liềm không vừa tay lắm, tuy rằng có thể dùng được, nhưng nếu dùng thường xuyên e là không thích hợp, tốt nhất là nên mua một cái dễ cầm hơn.
Thôi Nhị Gia nhìn thấy sự do dự của Tố Nương, liền nói với Tố Nương: "Tôi giúp cô làm một chiếc liềm tiện lợi hơn.
Mấy ngày nữa cô quay lại lấy được không?" Nghĩ đến ngô ngoài đồng, cũng chưa cần hái ngay, nhưng lá cần được loại bỏ cho thông thoáng trước, vài ngày nữa lấy cũng được, chính vì vậy