Chương 6
ngọt ngào như vậy.
Hoắc Không Hiệp cúi đầu xuống tựa hồ có thể nhìn thấy đôi môi bị cậu hôn đến đỏ mọng cùng nhũ hoa bị vê đến hồng, nho nhỏ, đang ma sát với vải vóc đến đáng thương.
Hoắc Không Hiệp hoàn toàn bị chi phối bởi ham muốn do Diêu Dao mang lại, ban đầu cậu nghĩ những thứ này thật kinh tởm, nhưng không ngờ rằng Diêu Dao mang đến cho cậu cảm giác tốt đẹp đến vậy.
"Đi thôi." Diêu Dao kéo tay cậu ra khỏi phòng.
Khi đến trước thang máy nhấn nút, cô nghĩ một chút rồi quay đầu hỏi Hoắc Không Hiệp "Đây là lần đầu tiên sao?" Diêu Dao nghiêng đầu hỏi cậu, tay mò vào trong túi lấy thỏi son ra và bắt đầu trang điểm.
Hoắc Không Hiệp không biết cô hỏi về nụ hôn hay làm tình, vì thế trả lời "Đều là lần đầu tiên." Diêu Dao đang trang điểm thì khựng lại "Hôn cũng là…" "Phải." Hoắc Không Hiệp gật đầụ Một người ngây thơ như vậy, Diêu Dao cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.
Cô đúng là có chút choáng ngợp, nhưng hiện tại cô lại mừng thầm.
Hoắc Không Hiệp tựa như một mảnh giấy trắng.
Về sau, dù hình dạng hay màu sắc gì cũng đều do cô một tay vẽ loạn mà thành.
Diêu Dao cô chưa bao giờ có mục đích chiếm hữu như vậy, nghĩ đến đây, cô cũng tự ngây ngẩn cả người, một thoáng liền cảm thấy không ổn cho lắm, nhưng cô lại không muốn từ bỏ, quyết định về trước rồi mới tính.
Diêu Dao bước tới bảng điều khiển, nhấn một lần nữa.
Hoắc Không Hiệp chỉ nghĩ cô ấn nhầm bèn đi theo vào thang máy.
Trong thang máy chỉ có hai người bọn họ.
Hoắc Không Hiệp cảm thấy hơi xấu hổ, ánh mắt lại không biết đặt đâu cho phải.
Diêu Dao bước tới, lau son đỏ dính bên khóe môi cậụ Lúc này Hoắc Không Hiệp mới phát hiện, trên mặt, trên môi của cậu, tất cả đều là son của cô.
Kỳ Kỳ vẫn ở trước quầy bar tầng một, nhìn Diêu Dao dẫn Hoắc Không Hiệp ra khỏi cửa, cậu gắt gao bóp lấy ly thủy tinh trong tay.
Trước giờ không phải cô ấy chưa từng đưa ai về nhà sao?
Đó là lý do tại sao cậu lại mở riêng một gian phòng trên lầu trong thời gian dài như vậy, là để cô đến chơi cho thỏa thích.
Nhưng lần này, lần này, rõ ràng là muốn mang về nhà.
Cậu đố kị, nhưng bất lực, đành ngửa đầu uống cạn ly rượu trong tay, rồi ném vào quầy bar.
"Chúng ta đi đâu vậy?" Hoắc Không Hiệp hỏi cô.
"Về nhà tôi." Diêu Dao trả lời.
Hoắc Không Hiệp vốn không biết nguyên tắc của giới ăn chơi này, cậu không biết rằng hầu hết khách hàng sẽ không mang trai bao về nhà.
Một là, sợ bại lộ danh tính của mình, rồi lại dây dưa không rõ; hai là, sợ bọn họ không sạch sẽ.
Diêu Dao thấy cậu không có phản ứng gì, liền biết cậu không biết những quy tắc này, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài.
Tài xế Tiểu Lưu cũng rất ngạc nhiên.
Hai năm nay, đây là lần đầu tiên anh thấy Diêu Dao dẫn người về nhà.
Anh cũng không dám nhiều lời, chăm chú khởi động xe.
Diêu Dao vẫn dựa vào ngực Hoắc Không Hiệp, cô có chút mệt mỏi, lại có chút say nên hơi buồn ngủ.
Hoắc Không Hiệp nhìn phong cách ăn mặc của Diêu Dao rồi lại nhìn tài xế riêng của cô.
Cậu có thể đoán được cô rất giàu có nhưng lại không thể đoán ra cô làm gì.
Nhưng cậu nghĩ Diệu Dao sạch sẽ.
Bên ngoài cửa sổ là bầu trời đêm của thành phố S.
Họ đang ở một nơi phồn