Chương 14
còn solo?
Lục Thương, mới chuyển đến mà em đã biết kiếm chuyện cho cô rồi đấy.” Lục Thương vẫn lặng thinh, cậu cũng không biết mình bị sao nữa, chỉ không muốn để Nhạc Dư nghĩ mình ấu trĩ.
Trong mắt cậu, hành xử theo cảm tính vốn là chuyện trẻ con, chỉ là hoàn cảnh ép buộc nên mới phải làm.
Với cậu, xử sự theo cảm tính vốn là một hành vi trẻ con, nhưng do dòng đời xô đẩy nên cậu mới không thể không làm thế.
“Không chịu nói chứ gì?” Nhạc Dư giận quá hóa cười, kéo ghế ngồi xuống, “Em không nói, cô chỉ có thể gọi phụ huynh thôi.” Lúc này, Lục Thương mới nâng mắt “Bố mẹ em đang ở nước ngoài ạ.” Nhạc Dư nghẹn họng “Thế nên em mới ỷ y không sợ hả?” Lục Thương lại ngậm miệng.
Như đã nói, cậu có đôi mắt rất vô tội.
Lúc không nói gì, lại còn cúi đầu, cái vẻ vô hại ấy phải phóng đại lên mấy chục lần.
Nhạc Dư chợt mềm lòng.
Một cậu nhóc bố mẹ không ở bên, kém cô bảy tám tuổi, đang tuổi dở dở ương ương, cô hà tất phải dồn ép?
Cô hạ giọng “Nhà em ở đâu?
Người ngợm thế này, cô không yên tâm để em tự về.” Lục Thương nhìn cô một cái, có vẻ khó hiểu, còn đang lưỡng lự thì nghe cô giễu “Mà cũng lạ, đánh nhau xong còn nghênh ngang quay lại trường, cô thấy em ‘cứng’ đấy chứ, chắc tự về được đúng không?” Trong bụng Lục Thương bứt rứt, cậu nghênh ngang ở chỗ nào?
Chỉ vì nghĩ cô có thói quen đi một vòng kiểm tra trong giờ tự học nên mới quyết định về trường, đây gọi là tôn trọng giáo viên chủ nhiệm.
Nhưng cậu không dám nói thế.
Nghĩ một lúc, cậu chủ động đưa địa chỉ nhà.
Nhạc Dư tưởng phép khích tướng phát huy tác dụng, ai ngờ nghe xong thì sững người “Em ở khu chung cư Vọng Sơn à?” Lục Thương gật đầu, bổ sung “Khu B ạ.” Lúc này đến lượt Nhạc Dư nhìn cậu với ánh mắt khác lạ.
Căn hộ của Hoắc Tuân ở khu C, cách khu B một vườn hoa.
Nhận ra điều đó, cô bỗng thấy Lục Thương càng quen mắt, nhưng cũng không nghĩ sâụ Cô đứng dậy, lúc này chỉ cao hơn cậu đang ngồi trên giường bệnh một cái đầu “Cô cũng đi ngang qua Vọng Sơn, tan học mình cùng về nhé.” Cũng đi qua?
Lục Thương không vạch trần, miết vảy da ở đầu ngón tay, ngoan ngoãn gật đầụ Sau khi đưa Lục Thương đến khu B, xem như Nhạc Dư đã hoàn thành nhiệm vụ.
“Em về nghỉ cho khỏe, mai nếu không tiện đến trường thì gọi cho cô xin nghỉ nhé.” Mặt mũi bầm tím thế này, không biết mai có viêm nhiễm gì không.
“Vâng.” Lục Thương thuận miệng hỏi “Cô ở đâu ạ?” Nhạc Dư không đáp “Đừng hỏi nhiều, lên đi.” “… Vâng, em cảm ơn cô.” Cậu liếc cô một cái, rồi quay người bấm mật mã, bước vào trong mà không ngoái lại.
Nhạc Dư đứng thêm một chốc mới vòng qua khu C.
Băng qua vườn hoa, càng gần đến nơi cô càng thấy rã rời, hôm nay chuyện nhiều quá.
Về đến nhà, cô đổi giày, đi chân trần vào phòng rồi trèo lên giường, không cần soi gương cũng biết mặt mình trông mệt mỏi thế nào.
Sợ lát nữa gọi video bị Hoắc Tuân nhìn ra, cô chủ động bấm gọi thoại.
Chuông mới reo hai tiếng đầu bên kia đã bắt máy, nhưng im lặng không nói một câụ Nhạc Dư đã thấy mấy cuộc gọi nhỡ lúc chiều, khi đó bận quá cô không kịp xem.
Giờ thấy anh bạo lực lạnh, cô đành lấy nhiệt mà làm tan băng Nhạc Dư đã nhìn thấy mấy cuộc gọi