Chương 3
tình cảm?
Ai thèm Như Phi bao năm lăn lộn chốn phong nguyệt sao có thể không hiểu điều này, nhưng cô ấy lại thích làm ngược lại.
Bước tới cuối hành lang là đại sảnh biểu diễn, ca khúc tiếng Anh mạnh mẽ, sôi nổi men theo con đường dài, hẹp, vọng đến, giọng hát của Groove Coverage vang vọng, tràn đầy nghi vấn ngây thơ và sự mê hoặc thần bí.
God is a girl Wherever you are Do you believe it Can you receive it Chúa là một cô gái Ngài ở đâu?
Ngài có tin?
Ngài có nhận được nó không?
Thượng đế là con gái ư?
Thượng đế không phải con gái.
Nếu Thượng đế là con gái, sẽ không trơ mắt nhìn phụ nữ đáng thương đến vậy, chịu khổ trong nhân gian như vậy.
Vị khách phòng số mười ba ôm một cô gái eo ót, mảnh mai như cây liễu, mãn nguyện rời đi, Vị Hi bước vào thu dọn đống lộn xộn đầy phòng.
Cô đặt chai rượu, bao thuốc, bao cao su màu hồng, túi thuốc màu trắng...
mấy thứ rác rưởi này vào trong một túi nilon đen, chuẩn bị mang ra ngõ sau vứt.
Ngoài cửa đột nhiên vọng tới âm thanh hỗn loạn.
Âm thanh rất lớn, bước chân nhốn nháo, có người chửi, có người gào, còn có người hét lên sợ hãi.
Nghe qua, chắc cô tiếp viên nào bị đánh.
Ở đây vốn là thế giới đàn ông có quyền lực tuyệt đối, nhiều chuyện gặp nhiều cũng quen, nên tự nhiên không còn kinh động, ban đầu Vị Hi chỉ bận việc của mình, không hề để ý.
Nhưng không ngờ, tai họa này lại tới nhanh đến như vậy.
Giữa ban ngày ban mặt, dưới trăm ánh mắt dõi theo, anh ta cởi từng chiếc cúc của cô, từng chút từng chút giẫm đạp lên tôn nghiêm của một người con gái đáng thương.
“Tuyệt sắc khuvnh thành” hộp đêm danh tiếng chấn động Đông Nam Á này với sự bài trí xa hoa, “quân đoàn mĩ nữ” tốchất cao, bằng cấp cao nổi danh ra tận nước ngoài.
Nơi đây tính bảo mật cực kì tốt, giống như rất nhiều nơi giải trí cao cấp khác đều tuân theo một nguyên tắc kiên cố Càng là chốn phong nguyệt thối nát, bề ngoài càng phải gió yên sóng lặng, tuyệt không để bên ngoài nhìn ra bất cứ manh mối nào.
Chỉ điểm này mà nói, ‘”Tuyệt sắc khuynh thành” dưới sự quản lí sắt của ông chủ Ngụy Thành Báo, chắc chắn là nơi xuất chúng trong nghề.
Những chốn như vậy chẳng bao giờ thiếu chuyện, nhưngchuyện ở nơi đây trước nay đều được giữ kín như bưng, bímật tuyệt đối.
Điều không thể để người ta biết nhất xảy ra sau tấm mành, thứ bỉ ổi bẩn thỉu nhất giấu sâu dưới nền nhà, còn những trò vô liêm sỉ nhất, đê tiện nhất, tàn nhẫn nhất lại hóa thành oán hận, tiêu tan trong không khí thối nát, im hơi lặng tiếng.
Chính trong tối đó, Mạc Như Phi và Lục Vị Hi dưới nguyên tắc này cơ hồ giống như hai con côn trùng cánh cứng bé nhỏ biến mất trong đêm đẫm máụ Chỉ thiếu chút xíu nữa thôi...
Khi Vị Hi lao vào phòng số bảy khép hờ cánh cửa, khóe miệng Như Phi đang chảy máụ Từng giọt rơi trên tấm thảm đỏ tươi, vẫn chưa hết, bàn tay người đàn ông với tốc độ nhanh chóng mặt lại một lần nữa không chút nể tình vung lên.
Tiếng bốp vang lên giòn giã, không nơi trốn tránh.
Mắt chứng kiến bàn tay như cái quạt hương bồ của người đàn ông lại hạ xuống, Vị Hi chẳng chút suy nghĩ liền tới chặn trước mặt Như Phi, giống như chim sẻ mẹ bảo vệ con.
Đáng tiếc, người cô đối mặt không phải là cây cung của trẻ nhỏ mà là một