⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 18

bạn không quan tâm uống rượu độc giải khát.
Thực sự có tác dụng tốt như vậy ư?
Vị Hi nghi ngờ đặt điếu thuốc vào miệng, vừa định châm...
“Này, em không muốn sống à ”.
Chưa đợi cô định thần lại, điếu thuốc trong miệng liền bị người khác thô bạo giật mất.
Vị Hi quay đầu nhìn nhưng lại cười khẽ với người vừa tới,“Đâu có đáng sợ như anh nói ”.
Song vị khách không mời mà đến này chỉ mỉm cười, không trả lời.
Áo khoác đen tùy tiện vắt trên vai, dùng tay che gió rồi châm lửa điếu thuốc vừa giành được.
Ánh lửa đỏ đẹp đẽ chiếu lên mái tóc đen ngắn cùng đôi mắt sáng của anh, đôi mắt và mái tóc người đàn ông dường như cũng biến thành màu đỏ,càng tăng thêm vẻ khác người, giống như thiên sứ lưu lạc trong truyền thuyết.
Vị Hi có phần chấn động, sớm biết anh là người đàn ông đặc biệt anh tuấn.
Nhưng thấy anh trong đêm tối thê lương như vậy, bối cảnh đìu hiu như thế, trong lòng vẫn thấy xao động.
Anh bước tới, đứng cạnh cô, cùng cô ngắm ánh lửa bùng cháy rừng rực.
Ngoài ánh lửa của điếu thuốc ra, Vị Hi còn ngửi thấy mùi khô mát, đặc biệt, giống như mùi đất nồng.
Nhưng khi anh quay mặt sang, mỉm cười với cô, ánh mắt ấy, tư thái ấy, luôn có một loại tà khí khó nói.
Ở người đàn ông này lại có thể đồng thời tồn tại hai loại cảm giác, vừa thanh khiết vừa bất lương, thực khiến người ta khó hiểụ “Người bán thuốc cho em nhất định rất đẹp trai”.
Khi cười,Trì Mạch lộ ra hàm răng trắng bóc, ban ngày nhìn rất đẹp trai rất sạch sẽ, khiến người khác có du͙c vọng muốn hôn anh.
Nhưng buổi tối lại kín đáo, sắc bén giống như loài dã thú khi đi săn.
“Hả?
Sao anh biết?”.
“Người bị bệnh hen không thể hút thuốc, kiến thức thôngthường này em đã biết từ nhỏ.
Nếu không đẹp trai, sao em có thể liều mạng như vậy?”.
Trì Mạch đột nhiên kề sát gương mặt khôi ngô của anh vào gần mặt cô, cười xấu xa “Anh đoán đúng không?”.
“Hoàn toàn sai, thuốc do Như Phi mua.
Em nào biết người đó tròn hay dẹt?”.
Vị Hi lùi lại đằng sau một bước, từ khi quen biết anh đã thích trêu chọc cô như vậy.
Tuy sớm đã biết anh thích đùa giỡn, có điều gần một gương mặt đẹp đẽ đến thếluôn có thể khiến trái tim người ta đập nhanh hơn.
“Ơ, đỏ mặt rồi à?”.
Vị Hi lại lùi một bước nữa, biện bạch “Đó là do anh ở gần quá”.
Nhưng Vị Hi càng hoảng loạn, Trì Mạch càng muốn trêu chọc, cố ý kề sát cô nói, “Hình như càng đỏ hơn rồi”.
Vị Hi vội vàng lùi một bước dài, trong lúc cấp bách không chú ý dưới chân, suýt chút nữa vấp ngã bởi một miếng gỗ.
May mà Trì Mạch nhanh tay kéo cô lại.
“Đã nói anh kề sát quá mà”.
Vị Hi rơi vào trong cánh tay Trì Mạch, hoảng hồn chưa bình tĩnh lại nhìn anh, má đỏ rực.
“Được rồi, không trêu em nữa, cái đồ mong manh như thủy tinh”.
Trì Mạch đột nhiên nghiêm túc hẳn lên, anh buông tay, lấy một túi đồ từ trong túi áo khoác ra đưa cô.
“Này, cái này cho em”.
Vị Hi nhận lấy, lập tức vui hẳn lên, “Oa, hạt dẻ rang, cho em hết hả?”.
Trì Mạch thuận tay véo cằm cô, cười nói “Ừ, cô béngốc”.
Trì Mạch lớn hơn Vị Hi bốn tuổi, luôn quan tâm đến cô, cũng rất yêu thương cô.
Nhưng Vị Hi thấy đây chẳng qua chỉlà yêu ai yêu cả đường đi lối về mà thôi.
Vì Trì Mạch là người yêu của Như Phi, tuy bản


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡