Chương 15
Sau đó anh sẽ chọn một nhà hàng thanh nhã nhưng nằm ởkhu vực vắng vẻ, ăn cơm xong liền đưa cô tới con đường gần“Tuyệt sắc” nhất, ngồi trong xe nhìn cô đi vào.
Hàng ngày đều như vậy, không ngại mưa gió.
Anh không phô trương, không khoe khoang, không cố ý, cứ bình thân, im hơi lặng tiếng, đúng giờ xuất hiện trước mặt cô như vậy thôi.
Mỗi lần gặp, anh rất kiệm lời thậm chí hiếm khi trao đổi ánh mắt với cô, khi không nói càng có khí chất lạnh lùng, khiến người ta vô cớ sợ hãi, nhưng lại không dám tránh xa.
Tác phong anh nhanh nhẹn, nho nhã lịch sự, chưa bao giờ có hành động vượt quá giới hạn, thậm chí đến tay cô cũng chưa từng chạm vào, vẫn khiến cô thần hồn nát thần tính.
Anh dường như trở thành cái bóng của cô, một cái bóng to lớn, tối tăm, tĩnh lặng.
Lại giống như mây đen dưới ánh mặt trời, không quá lớn, cùng không quá nhỏ, nhưng vừa vặn che đi tất cả sự tươi đẹp của cô.
Cô không tin anh không cần giao tiếp xã hội, trong cái vòng danh lợi này có quá nhiều chuyện phong hoa tuyết nguyệt.
Tin tức của cô không được nhạy đi chăng nữa cũng biết trước nay anh hành xử đều thận trọng, nhưng không thiếu các scandal quanh mình.
Song anh có thời gian, có tính nhẫn nại, hào hứng duy trì trò chơi theo đuôi không cân sức này, hơn nữa còn không biết mệt mỏi.
Cô thực sự thấy mệt, áp lực tinh thần kéo dài khiến cô kiệt sức, gần như sụp đổ.
Bây giờ thà anh bộc lộ bộ mặt hung ác với cô, dùng quyền thế cướp đoạt như trong suy nghĩ ban đầu của cô, cũng còn hơn khiến cô sợ bóng sợ gió, thấp thỏm trước bề ngoài phong độ lịch lãm, khiêm tốn nhã nhặn của anh.
Có lúc cô thực sự nghi ngờ có phải anh cố tình đối xử với cô như vậy, dùng cách thức đó giày vò dây thần kinh đáng thương, căng như sợi tơ của cô không.
“Gần đây hình như em gầy đi”.
Nguyễn Thiệu Nam đặt li rượu xuống, một tay chống cằm, chăm chú nhìn người đối diện gầy tới mức gần như một trận gió cùng có thể thổi bay.
“Học vất vả quá à?
Hay công việc ở hộp đêm không vừaý?” Hôm nay hình như anh có hứng thú nói chuyện.
Học hành sao có thể vất vả chứ?
Vị Hi thầm nghĩ, đó là cơ hội cô phải chịu trăm cay nghìn đắng mới đạt được, cho dù thực sự cay đắng, đối với cô mà nói cũng là ngọt ngào.
Còn công việc, điều này phải cảm ơn anh, cô và Như Phi chưa bao giờ sống dễ chịu như vậy từ khi rời cô nhi viện.
Vì thế bạn thấy đấy, ông trời thật công bằng, khiến bạn mất đi thứ gì đó, sẽ luôn bù đắp cho bạn, cho dù như muối bỏ bể.
“Có lẽ, lần sau đi ăn cùng tôi, em có thể thử đừng viết hai chữ ‘miễn cưỡng’ một cách rõ ràng như vậy trên mặt nữa”.
Toàn thân cô run rẩy, đột nhiên ngước mắt lên.
Nhưng anh chẳng hề nhìn cô, tất cả suy nghĩ hình như đều đặt trên miếng bò bít tết trước mặt, những lời vừa nãy dường như chỉ là buột miệng nói ra, không hề suy nghĩ.
Nhưng gió ngừng lại trong giây phút đó, không khí ngưng tụ như bùn đông lạnh, đến oxy cũng trở nên loãng, khiến người ta khó thở.
“Một tháng nữa là nghỉ đông, em có kế hoạch gì không?”.
Anh đổi chủ đề.
“Thầy giáo hướng dẫn tổ chức một đội sinh viên đi Lệ Giang vẽ thực tế”.
Cô thấp giọng nói.
Anh do dự trong giây lát rồi nói vói cô