⬅ Trước Tiếp ➡

lạ đối với bức tranh Phật Hoan Hỉ thần bí này.
Vị Hi nhìn bức tranh hai cơ thể tượng Phật trần ͙truồng ôm nhau ấy, chỉ hốt hoảng nghĩ Du͙c vọng của tình yêu có thểsiêu độ thần quỷ tàn bạo, nhưng nó có thể hóa giải tà khítrong trái tim con người không?
Tan học, giáo sư thông báo với mọi người một tháng nữa sẽ là kì nghỉ, ông muốn đưa một đội sinh viên đi Lệ Giang vẽ thực tế, phí chia đềụ Ông phụ trách dẫn đường, không phụ trách phiêu lưu tình ái, người nào muốn đi thì đến chỗ ông đăng kí.
Mọi người cười phá lên, đều nói Lệ Giang là một nơi tuyệt đẹp, thành phố phiêu lưu tình ái, ở đó có thể tin tưởng vào kì tích giữa người với người.
Vị Hi cúi đầu, lặng lẽ thu dọn đồ đạc của mình, bóng dáng cô đơn trong đám thanh niên vẻ mặt phấn khởi nhìn thế nào cũng có chút nổi bật.
Chu Hiểu Phàm chạy tới bên cạnh cô, hào hứng kéo tay cô “Vị Hi, cùng đi nhé.
Lệ Giang đấy, mình muốn đi từ lâu rồi.
Nói không chừng có thể khiến mình gặp được anh chàng đẹp trai dân tộc Nạp Tây, ha ha, vậy thì hạnh phúc chết đi được”.
Tay cô đặt lên tim vờ làm bộ ngất xỉụ Đúng thế, Lệ Giang là một thành phố có thể khiến người ta quên đi thời gian.
Nghe nói ở đó có hoa vàng, nước xanh, bầu trời xanh lam, còn có Ngọc Long Tuyết Sơn quanh năm băng tuyết phủ đầy bao quanh thành phố cổ kính, quả thật khiến người ta say mê.
Nhưng cô chỉ lắc đầu, vừa thu dọn sách vở vừa nói “Ngại quá, Hiểu Phàm, cậu tìm người khác đi cùng cậu đi nhé, kì nghỉ này mình có kế hoạch rồi”.
“Cậu có thể có kế hoạch gì chứ?
Vẫn chẳng phải một mình nằm dí ở nhà, chẳng lẽ…”.
Hiểu Phàm đập cô một cái,“Cậu có người yêu rồi à?”.
Vị Hi dường như bị thứ gì đó chích một cái, sửng sốt ngẩng đầu, đôi mắt hoang mang nhìn cô ấy.
Có điều vài giây sau, cô trấn tĩnh lại, miễn cưỡng mỉm cười, “Đâu ra?
Cậu đừng có nói linh tinh”.
Sau đó lấy ba lô “Xin lỗi, Hiểu Phàm, không có việc gì khác thì mình đi trước đây, ngày mai gặp nhé”.
Chu Hiểu Phàm nhìn bóng lưng mảnh mai của Vị Hi, chỉcảm thấy mấy ngày nay cô hơi lạ.
Vị Hi trước kia tuy trầm mặc ít nói, dường như cố tình duy trì khoảng cách nào đó với người khác, nhưng là một cô gái trong nóng ngoài lạnh.
Nhưng bây giờ cô dường như biến thành một người khác.
Người ta gọi tên cô, cô dường như cũng bị giật mình, phải sửng sốt rất lâu mới có phản ứng.
Cả ngày hồn vía lên mây, thậm chí khi lên lớp, hồn phách cũng bay tận đâụ Nói thế nào nhỉ?
Giống như con thú chờ người đi săn làm thịt, mở to đôi mắt vô tội, đáng thương nhìn bản thân bị rút gân, lột da.
Chu Hiểu Phàm đột nhiên cảm thấy lạnh toát, sao mình có thể nghĩ đến chuyện tàn nhẫn như vậy chứ?
Hoàn hồn trở lại thì phòng học đã không còn ai.
Giáo sưquên tắt máy tính, trên màn hình lớn vẫn hiển thị bức tranh Phật Hoan Hỉ.
Minh Vương ôm Minh Phi đang lõa thể, nhưng đôi mắt nhìn thẳng vào cô, ánh mắt đó dường như có sức sống.
lạnh lẽo, âm u, tàn ác.
Chu Hiểu Phàm bất giác thấy hoảng hốt.
Ghê quá Trường học nổi tiếng hàng trăm năm, đến cửa phụ cùng vô cùng lớn.
Vị Hi men theo con đường nhỏ rợp bóng cây chậm chạp bước đi, mong mãi mãi cũng không thể đi hết con đường này.
Nhưng con đường


⬅ Trước Tiếp ➡