Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

nảy lên tяên màn hình.
Còn Lâm Trừng trước mắt đã úp điện thoại vào tai.
"Alo, giám đốc Trương, vâng vâng vâng có một phương án còn chưa sửa xong, vâng vâng, tôi đi ngay đây." Lâm Trừng giả vờ cúp điện thoại, còn chưa kịp mở miệng, Cố Kỳ Sâm đã "bốp" một tiếng đặt hộp châm cứu trước mặt.
Anh hạ thấp giọng: "Định nghe cái báo thức rồi đi luôn sao?" Đầu Lâm Trừng càng cúi thấp hơn.
Tяên đời còn chuyện gì xấu hổ hơn nữa không?
Cố Kỳ Sâm nhẹ nhàng mở hộp châm cứu, từng cây kim bạc vừa dài vừa thô, giống như một hàng dao có thể cạo tận xương cô, từ từ hiện ra trước mắt.
Lòng bàn tay Lâm Trừng rịn mồ hôi lạnh.
Mấy cô y tá cười nói bước vào.
"Oa!
Ngoài cửa có một anh chàng đẹp trai lắm!
Cực kỳ đẹp trai!" "Thật hay đùa đấy!
Ở đâu?
Xin * chưa?" "Anh ấy nói đi cùng bạn gái đến khám bệnh.
Không cho." Lâm Trừng hoàn toàn không nghe thấy chuyện trai đẹp, cô đang nghĩ cách trốn đi.
Một đôi chân dài bước qua bậu cửa đi vào, Nam Cảnh nở nụ cười tяên mặt, đi thẳng về phía Lâm Trừng.
"Chị, chị sao rồi?" Nam Cảnh đứng cạnh Lâm Trừng.
Y tá bên cạnh hạ thấp giọng trao đổi: "Chính là anh ấy!
Hóa ra đại mỹ nữ này là bạn gái của anh ấy, tôi đau lòng quá." Cố Kỳ Sâm bất giác nhấc mí mắt liếc Nam Cảnh một cái.
"Không sao, chị chợt nhớ ra nhà còn có việc, chúng ta mau về thôi!" Lâm Trừng kéo cánh tay Nam Cảnh đi ra ngoài.
Cô không muốn ở cùng Cố Kỳ Sâm thêm một giây nào nữa.
Nam Cảnh liếc nhìn Cố Kỳ Sâm đang ngồi đó.
Cậu cùng Lâm Trừng đi ra ngoài.
Ra khỏi cửa phòng khám, Lâm Trừng thở phào nhẹ nhõm.
"Chị Lâm Trừng, chị không sao chứ?" Nam Cảnh giơ tay, mu bàn tay nhẹ nhàng đặt lên trán Lâm Trừng.
Lâm Trừng sững lại một chút, kéo cánh tay cậu xuống đi về phía bãi đỗ xe: "Chị không sao, đi thôi đi thôi, chị mời em ăn cơm." Nam Cảnh tăng tốc bước theo, giọng điệu vô tội lại tủi thân: "Chị Lâm Trừng xin lỗi chị, em không muốn kết bạn * với người lạ, nên lừa họ nói chị là bạn gái em." "Không sao." Lâm Trừng hoàn toàn không nghe rõ Nam Cảnh nói gì, cô chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi chốn thị phi này.
Tránh xa Cố Kỳ Sâm ra.
Không lâu sau, cô nhận được thiệp mời của bạn học cấp ba.
Hồi đi học mọi người hay dùng QQ làm hộp thư, trong hòm thư của cô có một tấm thiệp mời.
Mở Weibo đã bám bụi từ lâu, gần như đều là tin nhắn riêng của Lý Kế Nghiệp.
[Bánh Vừng, sao cậu không trả lời tin nhắn, thật sự làm thẩm mỹ chết tяên bàn mổ rồi à?] [Thư Nhan, nếu cậu đọc được tin nhắn thì trả lời một tiếng, mọi người đều rất lo cho cậu.] Lâm Trừng bấm mở từng dòng xem hết, cho đến tin nhắn gần đây nhất.
[Thư Nhan, tớ sắp kết hôn rồi, bạn học cũ nhớ đến dự đám cưới nhé.] Đám cưới này, quả thực rắc rối.
Lý Kế Nghiệp là người tốt tính trong lớp, mặc dù chưa từng bảo vệ cô, nhưng có mấy lần cô bị bắt nạt, đều là cậu ấy gọi giáo viên chủ nhiệm tới mới kết thúc trò bắt nạt và ầm ĩ.
Nếu cô không đi, thật sự có lỗi với người ta.
Nhưng nếu đi, những người đó sẽ chế giễu cô thế nào?
Cô trằn trọc băn khoăn, gửi tin nhắn cho người ở bên kia đại dương.
Thư Nhan: [Anh nói xem tôi có nên đi dự đám cưới của người tốt bụng đó không?] Bên kia trả lời ngay lập tức: [Khi nào đám cưới?
Tôi đi cùng em.] Thư Nhan: [Cuối tuần sau, anh bận công việc, tôi tự mình đi được.]


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡