Chương 8
Ngô Trình Trình thấp thỏm không yên.
Đến khi buổi lễ bắt đầu, vì ưu thế chiều cao và nhan sắc, cô bị chọn làm người đưa bản thảo phát biểu cho khách mời.
Nhìn thấy Quý Bình ngồi chễm chệ ở vị trí trung tâm, cô chỉ muốn đổi chỗ ngay lập tức.
"Sao thế Trình Trình?" Đội trưởng Lý Thục Hoa nhận ra điểm bất thường.
“Đến kỳ à?" “Dạ không.” Cô bưng khay lễ tân, đầu cô chẳng dám ngẩng lên.
“Không sao mà em lại khom lưng thế kia?
Đứng thẳng lên Ngẩng đầu ưỡn ngực cho chị " Bị ép ngẩng đầu, Ngô Trình Trình thấy MC đã lên sân khấụ Chỉ còn ba phút nữa là đến lượt cô.
Lòng cô rối bời.
Không phải cô nhát gan, cũng không phải cô thấy công việc này thấp kém, mà cô chỉ đang nghĩ Nếu Quý Bình thấy cô trong bộ dạng này, anh sẽ nghĩ gì?
Một kẻ lừa lọc, tâm cơ, chuyên nói dối không chớp mắt?
Chính cô cũng chẳng hiểu vì sao cô lại bận tâm đến cái nhìn của anh như thế.
Quen nhau mới hơn một tháng, số lần gặp mặt đếm không hết một bàn tay, anh chưa từng dịu dàng với cô, lúc nào cũng dùng ánh mắt cao cao tại thượng như thể nhìn cô không thuận mắt.
Mày bị làm sao thế?
Sao phải để ý đến ý kiến của anh ta chứ Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Ngô Trình Trình lấy lại bình tĩnh.
Cô bước lên sân khấu đưa bản thảo với phong thái ung dung, không chút sợ sệt.
Quý Bình thực sự đã nhận ra cô.
Nhưng khác với những gì cô tưởng tượng, anh chẳng có phản ứng gì cả.
Ánh mắt anh nhìn cô như nhìn một người lạ hoàn toàn.
Nói chính xác hơn là Ánh mắt của người đàn ông đó chưa từng dừng lại trên gương mặt cô lấy một giây.
Đến lượt Quý Bình phát biểu chốt hạ.
Anh nói hoàn toàn không cần nhìn bản thảo, khí chất ngời ngời khiến các khách mời dưới đài đều lộ vẻ tán thưởng.
Nghe đám chị em đồng nghiệp nhỏ to khen ngợi “Đẹp trai quá”, “Khí chất thật đỉnh”, trong lòng Ngô Trình Trình bỗng dâng lên một nỗi tự tỉ mơ hồ.
Buổi lễ kết thúc, lễ tân dẫn khách lên tầng hai dùng tiệc.
Ngô Trình Trình phụ trách đúng bàn của Quý Bình.
Khi giúp anh kéo ghế, cảm giác tự ti kia như một tảng đá đè nặng lên ngực, khiến cô không dám đối mắt với anh.
Nhưng trong mắt Quý Bình, biểu hiện của cô lại là sự chuyên nghiệp và biết giữ khoảng cách.
Đây cũng là lý do Quý Bình thay đổi cái nhìn về cô.
Anh từng nghĩ cô tỉnh ranh như một con cáo nhỏ, nhưng cô gái này chưa bao giờ cố tình lợi dụng sự quen biết để nhận người thân ở những nơi công cộng như thế này.
Quý Bình thừa nhận, ban đầu anh ghét cô là vì nghĩ cô lợi dụng tình bạn với An Khanh để tiếp cận anh và Thời Luật.
Anh nghĩ cô là loại phụ nữ hám lợi muốn cáo mượn oai hùm, nên anh mới có định kiến.
Hiểu lầm được hóa giải, Quý Bình định bụng chiều nay khi anh đưa cô về thôn Cáp Tây sẽ nói rõ chuyện vứt bỏ hồng hôm nọ.
Thế nhưng, anh đã đợi hơn 40 phút mà vẫn không thấy bóng dáng Ngô Trình Trình đâu, cô cũng chẳng gửi lấy một tin nhắn báo trễ.
Công việc chưa xong?
Hay bị kéo dài thời gian?
Gọi điện thì máy báo bận, Quý Bình nghĩ đơn giản là cô hết pin.
Anh liên hệ với người phụ trách phía tập đoàn Viễn Sơn, xin số của công ty lễ tân để hỏi thăm, thì tình cờ thấy một bóng dáng cô đơn mặc áo hoodie