Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

đây là trọng trách, không thể để cảm xúc cá nhân xen vào.
Cô chủ động để nghị “Hay tối nay Thư ký Quý đừng đi nữa, sáng mai tôi dẫn anh lên núi ngắm bình minh trước, anh chụp thêm ảnh và clip để làm tư liệu so sánh.” Quý Bình là người công tư phân minh, anh dự định dành ra một tuần để chọn những vị tríngắm cảnh đẹp nhất.
Anh đứng dậy “Tối nay tôi về trấn ở, sáng mai 5 giờ quay lại đón cô giáo Ngô." “5 giờ thì muộn quá.” Ngô Trình Trình lắc đầụ “Dạo này trời nắng, 5 giờ rưỡi là bình minh rồi, phải leo một đoạn nữa mới thấy biển mây, phải đi sớm hơn.” “Vậy ăn tối xong chúng ta xuất phát luôn.” Sự quyết đoán của Quý Bình làm cô ngẩn người.
“3 giờ hay 4 giờ cũng là leo đêm, chẳng thà lên đỉnh sớm rồi ngủ thêm một lát.” Quý Bình hỏi.
“Chắc cô giáo Ngô có đổ cắm trại chứ?" Hỏi thừa Dân leo núi chuyên nghiệp như cô mà lại không có đồ à?
Thế là, không có kế hoạch, không có chuẩn bị, Ngô Trình Trình chính thức liệt Quý Bình vào danh sách kẻ thù không đội trời chung.
Không được rung động, vậy thì ghét bỏ cũng được đúng không?
Đúng vậy, não bộ của Ngô Trình Trình luôn kỳ lạ như thế; với cô, từ rung động sang ghét bỏ chỉ cách nhau một ý niệm.
Quý Bình cảm nhận rõ sự ghét bỏ của cô.
Sau khi đưa Trấn trưởng về nhà, trên đường đi bộ lấy xe, Ngô Trình Trình cứ liên tục lườm anh cháy mặt.
Quý Bình phớt lờ.
Trước khi lên xe, anh mở cốp lấy ra một túi sơ cứu nhỏ.
Ngô Trình Trình vừa ngồi vào xe đóng cửa lại, một chiếc túi đen từ phía ghế lái bay tới, cô nhanh tay bắt lấy.
“Anh bị bệnh à " Cô nhịn anh đủ rồi.
Quý Bình vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc “Trong đó có thuốc Vân Nam Bạch Dược, bôi lên đi." “Ai đời cho thuốc kiểu đó?” Dù cơn giận tan biến ngay lập tức nhưng cô vẫn cứng miệng.
“Tôi mà không bắt được thì nửa mặt này lại tím thêm phát nữa à?" “Không bắt được thì chỉ có mù thôi." “Anh mới mù ấy ” Cô kéo khóa túi, lấy thuốc bôi lên má, miệng vẫn lầm bầm “Nhờ vả người khác thì ăn nói cho tử tế chút đi, cái miệng anh cứ như tẩm độc ấy." “Cần tôi nhắc không?
Người tẩm độc trước là cô." “Thế anh không biết nhường nhịn tí à?
Đàn ông con trai gì mà cứ so đo với phụ nữ thế?" “Trong mắt tôi, cô không phải phụ nữ.” Câu này Thật là độc địa Ngô Trình Trình không phục, cô lập tức kéo khóa áo khoác ra, ưỡn ngực ngẩng cao đầu “Anh đã thấy người đàn ông nào ngực to thế này chưa?" Qua gương chiếu hậu, chiếc áo thun trắng bó sát làm nổi bật đường cong hoàn hảo.
Quý Bình bình thản liếc nhìn một cái, biểu cảm không hề thay đổi “Ở Thái Lan, tôi thấy rồi." “Đấy là người chuyển giới " Ngô Trình Trình tức nghẹn, ném lọ thuốc lại vào túi.
“Tôi chưa thấy người đàn ông nào ăn nói khó nghe như anh." “Tôi cũng chưa thấy người phụ nữ nào cứ sấn số bắt đàn ông xem ngực mình như cô.” “Lần trước tôi đâu có bắt anh xem Chẳng phải anh cũng nhìn sạch bách rồi sao?" Nhắc đến lần trước, Quý Bình bỗng nhớ lại khoảnh khắc chiếc cúc áo của cô bị bung ra, để lộ một mảng trắng ngần, tròn trịa và săn chắc...
Đàn ông bình thường sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng đó, và Quý Bình cũng không ngoại lệ.
Anh khẽ hắng giọng cho đỡ khô, nhắc nhở


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡