Chương 8
nãy Tang Thanh có nói Nội Tàng Các này là nơi “chim không ỉa phân, mèo không lượn đêm” cũng không hẳn là đúng.
Từ ngày được Diêu Ánh Tuyết phân công đến Nội Tàng Các, đúng là nơi này hàng năm chẳng có người nào lui tới.
Dần dần, ta cũng tự hình thành một thói quen, thường xuyên tự mình lấy sách xem.
Dù sao biết được thêm ít chữ, đọc sách cổ vẫn hơn là ngồi ngây ngốc cả ngày.
Vào một ngày của hai năm trước, khi ta đang đọc một tập thơ thì cửa đột nhiên bị mở ra.
Người đi vào chính là Bùi Nguyên Tụ Đến bây giờ ta vẫn còn nhớ rõ, hắn một thân áo trắng bước vào, dáng vẻ chậm rãi dưới ánh mắt trời, giống như thần tiên hạ phàm, mọi hình ảnh thần tiên được miêu tả trước đó trong những quyển sách cổ đều không được một phần vạn của hắn.
Hắn vì muốn tìm một quyển sách cổ hiếm có nên mới tới nơi này, mà quyển sách đó ta vừa hay đã nhìn qua một lần, nên chẳng cần tốn chút công sức nào tìm được rồi dâng lên cho hắn, ta còn nhớ rõ, khi hắn cầm lấy quyển sách, ánh mắt nhìn ta còn có một tia sáng khác thường.
Những ngày sau đó, hắn rất hay tới, mà ta chỉ im lặng đứng một bên hầu hạ.
Mỗi lần hắn tới cũng không nói quá một câụ Lần này cũng vậy, trong Nội tàng các vẫn an tĩnh như ngày thường, hắn cúi đầu đọc sách, còn ta đứng ở bên cạnh, lặng lẽ đưa mắt nhìn hắn.
Các vị hoàng tử đều là rồng giữa loài người, thập phần tuấn mỹ, vị thái tử điện hạ trước mặt này càng là một nhân tài kiệt xuất, gương mặt hắn nghiêng nghiêng vô cùng tuấn tú, hàng mi dài cong cong như cánh chim nhỏ, ánh mắt trời chiếu xuống người hắn tạo thành một cái bóng thật dài, mũi hắn rất cao, cánh môi luôn vô thức giương lên, ý cười nhàn nhạt ẩn hiện như có như không, dường như càng hài hòa với đôi mắt sáng như ngọc kia.
Một nam tử ôn như như ngọc như vậy, có lẽ chính là tình lang trong mộng của không ít nữ tử trên thế gian này.
Không khỏi nhớ tới những lời mà Du Nhi vừa nói, mặt ta bỗng nóng lên, lại lập tức gạt bỏ suy nghĩ trong đầu, tự mắng thầm, “Nhạc Thanh Anh, ngươi đúng là nằm mơ, ngươi quên mình là ai rồi sao?” Đúng lúc này, giọng nói ôn hòa lại vang lên bên tai, “Ngươi tên Nhạc Thanh Anh?” Ta sửng sốt ngẩng đầu, Bùi Nguyên Tu vẫn chăm chú đọc quyển sách trên tay, không hề quay mặt lại, nhưng câu vừa rồi đúng là hắn hỏi.
Vốn dĩ Thái tử hỏi cung nữ là chuyện rất bình thường, cũng không hiểu sao hắn đột nhiên hỏi như vậy, không khỏi khiến ta cảm thấy kỳ quái.
“Vâng…” Hắn quay đầu lại nhìn ta, mỉm cười, “Thanh Anh, đúng là một cái tên rất hay.” Gương mặt ta đỏ lên, “Tạ Điện hạ.” “Ngươi đã tiến cũng bao lâu rồi?” “Hồi Điện hạ, nô tỳ tiến cũng đã hơn bốn năm rồi.” “Hơn bốn năm rồi kia à?” Dường như hắn đang ngẫm nghĩ gì đó,”Hơn bốn năm, mà vẫn luôn ở trong Nội Tàng Các này, không hề lên chức, cũng không bị điều đi nơi khác sao?” “Nô tỳ thích nơi này ạ.” Nói xong câu đó, ta cúi đầu thấp hơn theo bản năng, không dám ngẩng lên nhìn hắn, nhưng cũng có thẻ cảm giác được ánh mắt hắn đang chăm chú nhìn ta, mỉm cười nhẹ nhàng, trầm mặc hồi lâu, mới thấy hắn lên tiếng, “Ừ, Bổn cung cũng thích nơi này.” Ta kinh ngạc nhìn hắn, chỉ thấy Bùi Nguyên Tu nhàn nhạt cười, đi lướt qua ta rồi ra ngoài.
Bùi Nguyên Tu đi rồi, vẻ mặt ta vẫn còn sự hoảng hốt, cho