Chương 6
nói dối?" Ta cúi đầu, tránh ánh mắt Du Nhi "Ừ." Lúc này Du Nhi mới gật đầu, sau đó nhẹ nhàng thở ra "Nếu là thế này thì ta an tâm rồi.
Thanh Anh, ta thực sự sợ ngươi sẽ trở thành một Ngưng Yên thứ hai." "Cái gì?" "Ngươi còn không biết sao, " Du Nhi nhìn quanh bốn phía, xác định không có ai, mới hạ giọng "Ta vừa mới nghe đám cung nữ đang trực nói chuyện với nhau, đêm qua trên tiệc mừng Thái tử, giờ lành đã qua, Thái tử cùng Thái tử phi cũng đã bái đường xong, Tam điện hạ mới xuất hiện, nghe nói uống đến say khướt, mọi người không biết, nhưng ta lại nghe nói, hình như lúc hắn say rượu đã sủng hạnh cung nữ nào đó, cũng không biết là ai." Trái tim của ta giống như liên tiếp phải chịu đả kích, nhất thời sắc mặt trở nên trắng xanh.
"Nghe kể chuyện này, ta thực sợ đêm qua ngươi không trở về là do gặp phải Tam điện hạ, nếu không phải thì ta yên tâm rồi." Nàng ấy vừa cười nói với ta "Ta vừa nghe được một tin tốt từ quản sự." Editor Nhóm Ladies Nhân trung long phương rồng trong biển người "Tin gì tốt?" Du Nhi quay đầu nhìn ngó xung quanh, thật ra Nội Tàng Các chỉ có hai người chúng ta, cũng không có người khác, nhưng nàng ấy vẫn thấp giọng nói "Còn mấy tháng nữa chính là ngày hoàng ân đại xá.
Thanh Anh, ta nghe nói, trong danh sách cung nữ xuất cung năm nay có tên hai chúng ta." "Thật sao?
" Niềm vui bỗng ập đến khiến trước mắt ta sáng ngời, nhất thời quên sạch mọi thứ, vội vàng bắt lấy hai tay nàng ấy "Ngươi không gạt ta, thật sự có tên chúng ta sao?" "Lừa ngươi làm gì?" Du Nhi cười hề hề "Trừ khi, trừ khi ngươi thật sự muốn gả cho Hoàng tử nào đó, không muốn xuất cung." "Ngươi đừng nói bậy." Tâm trạng của ta lại trầm xuống.
Nhưng Du Nhi còn chưa phát hiện, tiếp tục vui đùa "Vốn là thật mà.
Thanh Anh, lúc trước chúng ta cùng nhau tiến cung, ngoài Ngưng Yên, ngươi chính là một trong những cung nữ xinh đẹp nhất đấy.
Nếu không Diêu Ánh Tuyết cố ý bắt nạt ngươi, sắp sếp cho ngươi đến cái nơi chim không bay này trông giữ Nội Tàng Các, ngươi khẳng định có cơ hội bay lên ngọn cây biến thành Phượng Hoàng.
Vài vị Hoàng tử của Thiên triều chúng ta, tùy tiện chọn một người cũng tốt hơn tiên trên trời." Thật ra những lời nói kiểu như "bay lên ngọn cây biến thành Phượng Hoàng" này, ngày thường ta cũng nghe thấy không ít, ban đầu ta còn đỏ mặt, về sau cũng dần trở nên vô cảm, chỉ cười một tiếng cho qua.
Huống hồ, tuy nàng ấy nói ta xinh đẹp, nhưng ta biết, bản thân chỉ có chút dễ nhìn thôi, so với Liễu Ngưng Yên và Diêu Ánh Tuyết thì vẫn còn kém nhiều, vinh hoa, phú quý cùng ân sủng trong cung đối với ta mà nói, quá xa vời.
Nhưng hôm nay, nói đến Hoàng tử, tâm trạng của ta lại khó chịu giống như bị kim châm.
" Thái tử Bùi Nguyên Tu thì khỏi cần nói, dáng vẻ tốt, tính tình cũng tốt, lại được một bụng văn chương, tương lai khẳng định là vị hoàng đế tốt Đáng tiếc, đêm qua đã rước dâụ" "Ngũ Hoàng tử Bùi Nguyên Phong cũng không tồi, là đại tướng quân uy phong lẫm liệt, rất nhiều cung nữ trong cung đều âm thầm ha ha.
Chẳng qua, hắn còn nhỏ hơn ngươi vài tuổi, như thế lại có chút không tốt." "Đúng rồi, còn có Tam hoàng tử Bùi Nguyên Hạo, " Du Nhi vỗ tay một cái "Ừm, hắn thì thôi tính tình không tốt, hỉ nộ vô thường, không ai đoán được suy nghĩ của hắn, nếu thành người của hắn