Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 19

ánh mắt sắc bén của hắn đang dán chặt vào ta, giống như bị dã thú vây quanh, ta căng thẳng đến mức đầu ngón tay cũng run lên.
Hắn, không phải đã nhận ra ta rồi chứ Ngay lúc ta căng thẳng tới đỉnh điểm, một quyển sách đột nhiên xuất hiện trước mắt ta.
“Đi.” “A?” Trong lúc nhất thời ta có chút hoảng hốt, ngẩng đầu sững sờ nhìn hắn, hắn nhíu mày, “Mượn sách của Nội Tàng Các không phải ghi chép gì sao?” “A…a…” Ta vội vàng nhận lấy quyển sách trên tay hắn đi tới bàn giấy, cầm búy lông mở sổ sách ra ghi chép lại, hắn lẳng lặng đứng trước bàn nhìn ta viết chứ, đột nhiên nói, “Vì sao ngươi lại biết chữ?” Ta cúi đầu,”Hồi nô tỳ còn nhỏ, trong nhà từng mời phu tử tới giảng bài.” “Ồ..
Nhà ngươi ở đâu?” Đầu ngón tay ta run lên, một giọt mực rơi xuống trang sách.
Nhiều năm như vậy, trước khi vào cung từng có thái giám quản sự hỏi chuyện trong nhà, đã thật lâu không có ai nhắc tới, dường như nơi đó dần dần đã trở nên phai nhạt trong trí nhớ, đối với cung nữ mà nói, nhà, thực sự là một nơi quá xa xôi.
Càng không ngờ rằng, người hỏi ta câu này lại là hắn.
Ta cúi đầu, nhẹ nhàng nói, “Nô tỳ không còn nhớ nữa.” “…” Nói xong ta liền biết mình vừa nói ra một điều ngu xuẩn, rõ ràng nhớ mình học chữ ở nhà, làm sao không thể nhớ được nhà ở đâu chứ, quả nhiên, có ánh sáng khác thường xẹt quá đáy mắt Bùi Nguyên Hạo, ẩn ẩn sự tức giận.
Trái tim ta trùng xuống, đúng lúc này liền nghe thấy ngoài cửa truyền tới một giọng nói,”Tam điện hạ?” Ngẩng đầu lên liền thấy Diêu Ánh Tuyết đứng ở cửa, nàng ta nhìn thấy chúng ta dường như cũng có chút giật mình, vẻ mặt kinh ngạc nhưng vẫn nhanh chân bước tới, “Thần thiếp bái kiến Tam điện hạ.” “Ánh Tuyết, sao nàng lại tới đây?” “Thần thiếp tới tìm Thanh Anh.” “Nàng ta?” Bùi Nguyên Hạo hơi nhíu mày, quay đầu nhìn ta, trong lòng ta không khỏi kinh ngạc, Diêu Ánh Tuyết đến tìm ta?
Để làm gì?
“Nàng tìm nàng ta có chuyện gì?” Diêu Ánh Tuyết mỉm cười, dịu dàng nói, “Không phải Điện hạ đã phân phó phủ Nội Vụ phái một cung nữ tới cho thần thiếp sao?
Thần thiếp nghĩ, nếu phái tới một người mới khó tránh khỏi phạm sai lầm, thần thiếp bất tiện thì cũng thôi đi, chỉ e lại gây phiền toái cho Điện hạ, nên thần thiếp muốn để Thanh Anh tới làm thị nữ thân cận của thần thiếp.” Lời này vừa thốt ra, làm ta thất kinh đến trợn mắt há mồm.
Để ta làm thị nữ thân cận của nàng ta?
Diêu Ánh Tuyết nghĩ gì vậy?
Nàng ta không thích ta, thậm chí còn chán ghét ta, tất cả là tại Dịch Đình đã công khai bí mật, sau khi ta tiến cung nơi nơi gây khó dễ cho ta và Ngưng Yên, Ngưng Yên vừa trở thành nữ nhân của Bùi Nguyên Hạo, nàng ta liền tận lực đối phó với ta, điều ta tới Nội Tàng Các cả ngày không nhìn thấy ánh mặt trời này, ngày ngày nhục nhã ta khiến không thể không có lòng phòng bị.
Nhưng hiện tại nàng ta lại muốn cho ta làm thị nữ thân cận?
“Nàng ta?” Bùi Nguyên Hạo dường như cũng có chút không ngờ tới, Diêu Ánh Tuyết chân thành đi tới, nắm hai tay ta nói, “Thanh Anh, ngươi và ta vốn là tỷ muội tốt, từ bây giờ người đến bên cạnh ta, chúng ta cũng có thể chiếu cố cho nhau, ngươi phải đồng ý với ta nhé.” “Ta…” Ta toan mở miệng cự tuyệt theo bản năng, nhưng không thốt ra được lời này, ta lập tức đưa mắt nhìn Bùi Nguyên Hạo.
Từ một cung nữ của Nội


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡