Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

Du Nhi đã ở bên trong nghỉ ngơi, vừa thấy ta trở về, lập tức hỏi ‘’Hôm nay ngươi lại chạy đi chỗ nào, nơi nơi đều không tìm thấy ngươi.’’ Ta do dự môt chút, không nói chuyện của Ngưng Yên, chỉ sợ nàng ấy lại lo lắng cho ta, liền nói ‘’Không đi đâu cả, đúng rồi Du Nhi, vừa rồi ta thấy rất nhiều cung nữ bên cung Xuyết Cẩm đều ra ngoài, giống như ai đó triệu tập vậy, xảy ra chuyện gì sao?’’ Á…, ngươi hỏi cái đó’’.
Du Nhi thăm dò nhìn ra ngoài, chẳng hề để ý nói ‘’Là tam điện hạ, hắn muốn tìm cung nữ được sủng hạnh tối hôm đó ở trong cung.’’ Vết đỏ trên cánh tay của cung nữ thời ngày xưa chứng minh vẫn còn trinh tiết.
‘’Cái gì?’’ Giống như có một trận sấm sét nổ vang dội trên đầu, ta kinh ngạc mở to hai mắt.
Du Nhi cười nói ’’Ngươi giật mình như vậy làm gì?’’ ‘’Vì, vì sao muốn tìm nàng ta?’’ ‘’Cũng không biết.’’ Du Nhi nhún nhún vai ‘’Có thể là Tam Điện hạ muốn thu nhận nàng ta?
Dù sao cũng đã sủng hạnh rồi.
Người cung nữ kia cũng kỳ quái, ngươi nhìn những người kia, một đám đều đặc biệt ăn mặc trang điểm xinh đẹp, chỉ mong sao điện hạ có thể nhìn thêm một cái.
Nàng ấy thì ngược lại, đều đã được điện hạ sủng hạnh qua, vẫn còn không tự chủ động ra mặt, phải biết rằng, chỉ cần Tam điện hạ thu nhận nàng ấy, có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý bất tận.’’ Ta đờ đẫn đứng trước cửa sổ, hai tay nắm chặt khung cửa sổ, lại cảm giác khung cửa sổ ở trong tay giống như biến thành ngọn sóng không ngừng quay cuồng, như thế nào cũng đều không bắt được.
Lúc mở miệng, âm thanh đều đã run rẩy ‘’Hắn, Tam điện hạ muốn tìm như thế nào?’’ ‘’Lúc chúng ta tiến cung, không phải đã điểm thủ cung sa trên cổ tay sao?
Chỉ cần tìm người nào đó không có thủ cung sa trên cổ tay, chẳng phải sẽ biết rồi.’’ Ta nắm bắt lấy cổ tay trái theo bản năng.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, là Diêu Ánh Tuyết đã tới, vừa thấy hai chúng ta đứng bên cạnh cửa sổ, lạnh lùng nói ‘’Các ngươi lại vẫn đứng ở chỗ này làm gì, vẫn còn chưa ngủ, là nghĩ muốn tiếp tục làm việc sao?’’ Du Nhi cong môi, bất đắc dĩ xoay người rời đi.
Ta nhìn những cung nữ bên ngoài Xuyết Cẩm cung này, có chút run rẩy từ từ đi đến ngồi xuống bên giường, ánh mắt của Diêu Ánh Tuyết lạnh lùng liếc nhìn ta một cái, hừ một tiếng, xoay người đi rồi.
Một đêm không ngủ.
Lúc rời giường sáng ngày thứ hai, Du Nhi nhìn thấy ánh mắt đỏ bừng của ta, giật nảy mình ‘’Thanh Anh, ngươi làm sao thế?’’ ‘’Ta…’’ Nói còn chưa dứt lời, bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận tiếng gõ cửa bốp bốp, chấn động lòng người đều đã nhảy dựng lên, ta có chút sợ hãi nhìn cửa lớn, Du Nhi vội vàng đi qua mở cửa ‘’Làm gì vậy?’’ Cửa vừa mở ra, là đầy tớ bên người Tam điện hạ, nhìn chúng ta một cái ‘’Đi ra ngoài.’’ ‘’Làm gì thế?’’ ‘’Tam điện hạ muốn tìm một người trong Dịch Đình Các, các ngươi đều đi ra ngoài.’’ ‘’A…’’ Du Nhi gật đầu, xoay người liền tới kéo ta, lại nhìn thấy dáng vẻ trắng xanh của ta, nàng lo lắng vỗ về trán ta ‘’Thanh Anh, ngươi làm sao thế?
Sắc mặt khó coi như vậy, lại còn chảy nhiều mồ hôi như vậy – ngươi sinh bệnh rồi hả?’’ ‘’Không, không có việc gì.’’ Hắn từ từ đứng lên, nhìn rất nhiều cung nữ đều đã đi tới từ ngoài cửa, con đường giống như đang đi xuống địa ngục, bước chân của ta như nhũn ra, lại


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡