Chương 10
bước nhanh tới, cười làm lành,”Ma ma, Ngưng Yên có làm gì không phải, xin bà giơ cao đánh khẽ, đừng đánh nữa.” “Nàng ta đáng bị đánh Còn tưởng rằng mình vẫn là tâm phúc bên người Điện hạ, sai nàng ta làm việc, ‘Hoành châm bất niệp, thụ tuyến bất động’, lãnh cung này là nơi nuôi không những người nhàn rỗi hay sao?” “Ma ma, bà đại nhân đại lượng, ta thay nàng ta chịu tội với bà.” Ta vừa nói vừa lấy một ít bạc nhét vào tay bà ta, ma ma nọ nhận lấy, khóe miệng không khỏi nhếch lên, nhìn Ngưng Yên liếc mắt một cái nói, “Tính ra ngươi đúng là tốt sốt, có một hảo tỷ muội như vậy, hừ ” Nói xong liền quay lưng chậm rãi đi khỏi.
Nhìn lại, Ngưng Yên quỳ rạp trên mặt đất, một đầu tóc đen rối loạn, gương mặt xinh đẹp thanh tú loang lổ nước mắt, bộ dáng thập phần chật vật, ta bước tới đỡ nàng ta dậy, nhẹ nhàng nói,”Ngưng Yên, ngươi làm gì mà lại chọc giận ma ma?” Ngưng Yên nước mắt đầy mặt, không phục nói, “Bà ta bắt ta đi rửa bô, đó là công việc cho người làm sao?
Rõ ràng là muốn bắt nạt ta ” Ta thở dài ‘’Ngưng Yên, người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, cho dù ngươi không muốn làm, cũng nên nói tốt với nàng, không thể lại giở tính tình,hai năm qua ngươi còn chưa chịu đủ thiệt thòi sao?’’ Ta cũng biết rõ, từ trước đến nay nàng là tâm cao khí ngạo, lại từng được Hoàng tử sủng ái, đương nhiên nàng không muốn làm chuyện như vậy, cho nên trong lãnh cung vẫn bị người ta xa lánh, mỗi một lần đều là ta phải tới nhét chút tiền bạc cho bọn ma ma, nha đầu, lương bổng của ta vốn cũng không nhiều, huống chi còn có nửa năm nữa ta liền xuất cung, tương lai của nàng nên làm cái gi bây giờ?
Lúc này, liền nghe thấy Ngưng Yên nức nở nói ‘’Thanh Anh, ta phải rời khỏi nơi này, ta không thể chịu nổi.’’ ‘’Ngưng Yên, ngươi đừng nói lời càn rỡ, nơi này là lãnh cung, đâu phải ngươi nói muốn rời đi là có thể rời đi.’’ ‘’Thanh Anh, ta muốn ngươi giúp ta ’’ ‘’Ta?’’ Ta lập tức ngây ngẩn cả người, nhìn nàng ‘’Ngươi muốn ta giúp ngươi như thế nào?’’ Ngưng Yên đồng loạt bắt được hai tay của ta, dùng lực nắm chặt ‘’Ngươi giúp ta đi tìm tam điện hạ cầu tình, để chàng mang ta đi khỏi nơi này.’’ Ta vừa nghe, sắc mặt lập tức trở nên trắng xanh ‘’Ngưng Yên…’’ ‘’Thanh Anh ’’ KHông đợi ta nói xong, Ngưng Yên đã ngắt lời của ta, vội vàng nói ‘’Chỉ có chàng mới có thể giúp ta, một ngày phu thê trăm ngày ân ái, huống chi lúc trước chàng sủng ái ta như thế, nhất định không nỡ để ta chịu khổ ở trong này, Thanh Anh, chỉ cần ngươi đi nói với chàng là ta ở trong này bị người ta nhục nhã, chàng nhất định sẽ không đành lòng ’’ Nhìn dáng vẻ vội vã của nàng, tâm lý của ta chịu một trận khổ sở.
Đúng thế, lúc trước từng có một đoạn thời gian Tam điện hạ sủng ái nàng, nhưng sao nàng lại có thể quên, tam điện hạ có tiếng phong lưu, dù là sủng ái nàng, cũng không chấm dứt tìm mỹ nhân bên người, huống chi, lúc trước, nàng bị giáng đến lãnh cung.
Bùi Nguyên Hạo kia, một câu cầu tình cũng không có, chỉ lạnh lùng nhìn nàng bị đưa đi, trong hai năm qua, hắn cũng không có tí ti rủ lòng thương xót với Ngưng Yên ở trong lãnh cung, thậm chí cũng không hỏi một tiếng, người như vậy, làm sao có thể ký gửi hi vọng hắn còn nhớ rõ Ngưng Yên, còn nguyện ý đưa tay giúp đỡ.
Suy nghĩ đến điều này, ta