Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

tú đỏ bừng thì tư thế ngủ vẫn y hệt như trước khi cô đi ra ngoài.
Cô cảm thấy trong lòng thắt lại, đưa tay ra sờ trán của người đàn ông, ấy vậy mà lại nóng ran.
Không mặc áo ngủ mà cũng sốt nóng?
Người yếu như vậy?
Mặc dù Lâm Cẩn than thở trong lòng, nhưng lại lập tức đi tìm thuốc hạ sốt còn thừa mà em trai cô để lại.
Sau khi tìm thấy, cô cẩn thận cho người đàn ông uống thuốc cùng mấy ngụm nước.
Sau đó chạy xuống tầng múc một thùng nước lạnh, làm ướt khăn tay sau đó đắp lên trán anh để hạ nhiệt.
Dường như cảm giác lành lạnh khiến người đàn ông có phản ứng, liên miệng nói "nóng"...
"Đồ phiền phức " Lâm Cẩn lầu bầu, vươn tay cầm lấy chiếc quạt lá cọ, đứng bên cạnh quạt cho anh.
Cứ cách nửa tiếng cô lại đi thay khăn lạnh cho anh.
Cứ như vậy cho đến khi mặt trời lặn, người đàn ông mới hạ sốt, cũng không nói mớ nữa.
Trái tim treo lơ lửng của Lâm Cẩn cũng trở lại vị trí cũ.
Lúc này, mùi thơm hấp dẫn của đồ ăn từ phòng bếp công cộng truyền đến, cô bị hấp dẫn, mắt không chớp, toàn bộ tâm trí đều đổ dồn lên người đàn ông.
Trời tối dần, trăng treo lên cao, những người bán hoành thánh rong đang gõ mõ mời gọi mọi người mua.
Lúc này, Lâm Cẩn mới chợt nhận ra cả ngày nay mình chưa ăn gì, bụng rỗng tuếch, không có một cái gì.
Người bán hàng mặc áo màu lam đang đợi dưới tầng, giọng nói thô ráp của ông ta có vẻ đặc biệt to giữa đêm hè.
"Cô gái, hoành thánh của cô xong rồi, bỏ giỏ tre xuống đi " Trán Lâm Cẩn rịn đầy mồ hôi hột, cô ngoái đầu về phía cửa sổ "Đợi một chút, đợi một chút." Sau đó bới các ngăn tủ để tìm cái gì đó Lạ thật, sao lại không thấy dây thừng buộc giỏ tre nhỉ?
Mẹ mới đi có mấy ngày mà cô đã làm nhà cửa lộn xộn hết cả lên, thậm chí bây giờ còn không tìm thấy dây thừng.
Lâm Cẩn dậm chân, khom người cắn răng, cởi tất lưới ở chân ra.
Căn phòng chật hẹp, khiến động tác của cô trở nên cực kỳ mập mờ.
Nhưng cô không quan tâm, dù sao thì người đàn ông lạ kia vẫn chưa tỉnh.
Hai chân của Lâm Cẩn rất đẹp, thon dài thẳng tắp, mịn màng giống như phần bơ được kẹp giữa miếng bánh mì vậy, ngọt mềm, đưa vào miệng là tan ra luôn.
Cô cởi chiếc tất của mình ra với vẻ bực tức, như thể đang tự trả thù cho sợi dây thừng bị mất vậy.
Một lúc sau, đôi chân ngọc đã được lộ ra ngoài, chiếc tất lưới đã được cô buộc chặt vào tay cầm của giỏ tre, cẩn thận đưa xuống cửa sổ.
Người bán hàng đã chờ từ lâu, giơ tay lên kéo chiếc giỏ tre xuống, lấy tiền xu ra, sau đó đặt bát hoành thánh nhỏ vào trong.
Sau đó người bán quay người lại bước về phía quầy hoành thánh, châm thêm một bếp than hồng, ngọn lửa sắp tắt bỗng bốc lửa lên, đỏ rực, phản chiếu gần hết khuôn mặt.
Lâm Cẩn chậm rãi kéo chiếc giỏ tre nhỏ lên, dùng đầu ngón tay cầm vào phần mép bị sứt, bê nó ra đặt sang một bên.
Trong bát canh xanh ngắt, vỏ hoành thánh trong vắt bao bọc lấy phần nhân màu hồng nhạt, theo làn khói trắng, mùi hành lá và mùi đồ ăn tràn ngập cả gian phòng.
"Ôi trời, không cho dầu vừng?" Lâm Cẩn lầm bầm than thở một tiếng, sau đó xoay người kéo ghế ngồi ăn.
Nhưng ngay lúc đó ánh mắt của cô va vào một


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡