Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

hẹp bên trái đang bị mấy tên côn đồ vây lấy.
Khuôn mặt cô gái tròn trịa, mặc quần áo đen, váy bị gió đêm thổi bay, cả người lơ phơ lất phất như một cánh hoa hoa hồng đang rơi rụng khỏi cuống hoa.
Lục Dữ hơi nhíu mày, sau đó bình tĩnh kéo cửa kính xe lên.
Là cô gái lần trước đã cứu anh.
Nhưng vậy thì sao chứ?
Người như anh sẽ không biết báo ơn.
Cậu bé trai nhặt báo xong, cúi người thật sâu về phía chiếc xe Ford màu đen rồi cũng chạy như bay.
Tài xế bắt chước người Thượng Hải mắng một câu "Tiểu Xích lão ", sau đó tiếng ô tô lại ầm ầm vang lên.
Một vài ngọn đèn đường bên đường tỏa ra ánh sáng trắng như tuyết trên thân chiếc xe đang phóng đi như bay.
Lục Dữ thấy con hẻm kia dần xa tầm mắt, mới như người không có chuyện gì hạ cửa kính xe xuống.
Vết sẹo trên má trái của người đàn ông bị nước mưa gột rửa, nhìn trông càng gớm ghiếc hơn.
Anh ta nhổ nước bọt xuống đất, sau đó chỉ tay vào mũi Lâm Cẩn "Đồ đê tiện, dám lừa ông đây hả " Lâm Cẩn lùi về sau một bước theo bản năng, nhíu mày hỏi "Lừa anh?
Tôi lừa anh cái gì?" "Vẫn còn giả vờ giả vịt, đêm hôm đó cô đã cứu tên lưu manh đó." Gã mặt sẹo nghiến răng nghiến lợi gầm lên.
"Tên lưu manh nào, tôi không biết Nếu anh có chuyện gì thì có thể nói với Hứa Tam Gia.
Từ trước đến nay hiệu thuốc của chúng tôi luôn thanh toán đầy đủ tiền phí bảo kê." Lâm Cẩn ngửa mặt lên nhìn gã mặt sẹo với vẻ mặt đầy bình tĩnh, nói xong liền tiến lên phía trước.
Gã mặt sẹo tức giận, đưa tay ra đẩy cô "Tối hôm đó cô ở hiệu thuốc, chứ không phải Hứa Tam Gia.
Tôi đi tìm ông ta hỏi thì được gì?
Tôi tìm cô Đồ đê tiện, dám lừa ông đây hả." Nghe gã mặt sẹo nhai đi nhai lại một câu, Lâm Cẩn cười thành tiếng, lúm đồng tiền hiện ra càng rõ rệt, khóe miệng nhếch cao lên tạo thành một nụ cười coi thường.
Gã mặt sẹo vô cùng tức giận, đôi mắt như hiện lên hình viên đạn, anh ta giơ tay lên định tát cô một cái.
Nhưng cái tát của anh ta không rơi xuống, đột nhiên bị một người tóm lấy tay và giơ lên không trung.
Lâm Cẩn ngạc nhiên nhìn, hóa ra là người đàn ông tối hôm đó, anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu xám đen mà cô mua.
Bởi vì chạy quá nhanh nên lồng ngực của Lục Dữ phập phồng lên xuống kịch liệt, chiếc áo sơ mi ướt sũng làm lộ rõ cơ ngực gợi cảm và rắn chắc của anh.
Anh cầm tay phải của gã mặt sẹo và dùng sức ném sang một bên.
Gã mặt sẹo loạng choạng ngã về phía saụ Mặc dù gã mặt sẹo tức giận, nhưng vẫn lén lút liếc mắt nhìn xung quanh, thấy chỉ có một mình Lục Dữ, lòng tự tin đã được khôi phục lại một ít.
Nhưng anh ta vẫn có cảm giác hơi sợ Lục Dữ, bởi vì thằng nhóc này ra tay đánh người rất mạnh, có thể trực tiếp đánh mất nửa cái mạng của một người sống sờ sờ.
Nhưng bây giờ chỉ có một mình Lục Dữ, có câu hai tay khó đánh bại bốn tay, đương nhiên có thù báo thù, có oán báo oán.
"Giỏi lắm.
Vậy mà còn nói không lừa tôi.
Hai người đúng là một đứa lưu manh một đứa gái điếm.
Hôm nay ông đây sẽ cho hai người xuống lòng đất để làm một đôi vợ chồng ma." Gã mặt sẹo vẫy tay, mấy tên lưu manh phía sau bước


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡