Chương 1
Ánh chiều tà từ cửa sổ thủy tinh tràn vào, thưa thớt rơi xuống sàn gỗ màu xám.
Trẻ con trong ngõ chạy qua chạy lại, gào thét như điên.
Lâm Cẩn ghét sự ầm ĩ, lấy gối đầu bịt tai, nhưng mùi thơm sườn lợn rán trong nhà bếp công cộng, theo gió chiều muộn tản ra khắp nơi vẫn khiến cô không thể tránh được.
"Mẹ...
Mẹ..." Chóp mũi xinh xắn của Lâm Cẩn hơi động đậy, cô ra sức hít thở vài hơi, mơ màng nhận ra đây không giống mùi sườn lợn rán mẹ làm.
Mẹ sẽ rắc thêm một chút bột ngũ vị hương lên miếng sườn mỏng sáng loáng giúp món ăn có mùi vị hấp dẫn hơn.
Tay phải cô đặt lên trên trán, che đi ánh mặt trời ban chiều nóng bỏng, vùng vẫy một lúc lâu mới càu nhàu ngồi dậy.
Ngủ mê man suốt mấy tiếng đồng hồ, áo ngủ trên người cũng bị mồ hôi thấm ướt, nhớp nháp dán sát vào cơ thể lại càng để lộ rõ đường cong lồi lõm lung linh của thiếu nữ.
Mùa hè ở Thượng Hải dù là gần lúc chiều tà thì cũng làm người ta nóng đến phát điên.
Cô ngồi trên giường, hai tay ôm đầu gối, ngơ ngác nhìn mặt trời đang dần buông xuống bên ngoài cửa sổ bằng kính.
Cảnh chiều tà mờ mịt khiến cô mơ hồ nhớ ra mẹ đã dẫn theo em trai về quê, nhiều ngày qua chỉ còn một mình cô ở nhà.
"Cô chủ Lâm có nhà không?" Dưới lầu bỗng vang lên giọng của một người phụ nữ trung niên, càng lúc càng lớn, xen lẫn với tiếng cười đùa vô tư của lũ trẻ con trong ngõ.
Lâm Cẩn nhảy xuống giường, chân trần đi đẩy cửa sổ.
"Đến đây." Cô thò hơn nửa người ra ngoài, dịu dàng đáp.
Lâm Cẩn vội lấy chiếc áo khoác khoác thêm vào, dưới chân đi đôi dép nửa gót in hình hoa hồng tím, chạy xuống cầu thang gỗ phát ra tiếng cọt kẹt.
"Tiền thuê nhà tháng này." Người phụ nữ trung niên đưa cho Lâm Cẩn một cọc tiền nhỏ "Cô phải đếm cho kỹ đấy nhé." Lâm Cẩn cầm lấy tiền, mượn ánh sáng chiều lờ mờ, hơi bóp nhẹ rồi cầm lấy trong lòng bàn tay, cười nói "Thím nói gì vậy chứ, cháu luôn tin tưởng mọi người mà." Người phụ nữ trung niên và gia đình là khách thuê nhà, họ làm công cho nhà hàng An Huy trên đường Hà Phi.
Bà ấy đến đây đã nhiều năm nhưng khẩu âm vẫn còn rất nặng.
Bà ấy gật đầu "Vậy thì tốt quá, thím còn phải bận về làm ca đêm nữa." Lâm Cẩn kéo áo khoác trên người mình rồi lại nhìn bóng lưng người phụ nữ xa dần mới đột nhiên nhớ ra mình đã đồng ý với Tiểu Phương tối nay sẽ trực thay cô ấy.
Bến Thượng Hải về đêm, ánh sáng rực rỡ, trên Great World trung tâm giải trí lớn ở Thượng Hải treo bảng hiệu quảng cáo của một công ty thuốc lá mới ra, cô gái mặt trái xoan, má đào, eo thon nhỏ cầm trong tay vài đóa hoa hồng màu khói thuốc.
Nơi Lâm Cẩn làm việc là một hiệu thuốc tây của nước Đức trên đường Vu Tứ Mã.
Lúc cô đẩy cửa kính đi vào, vị dược sĩ già đang nói chuyện với một người đàn ông nước ngoài mũi cao mắt sâụ Trong tay người đàn ông cầm vài tờ tài liệu trắng tinh, rõ ràng anh ta đến để giới thiệu một loại thuốc mới.
Nhân viên hiệu thuốc đã quá quen với những việc như vậy nên cũng không vì họ là người nước ngoài mà ưu đãi đặc biệt.
Dù sao đây cũng là bến Thượng Hải, hằng ngày có vô số những kẻ lừa đảo ở đây, kể cả những người nước ngoài cũng không được