Chương 9
Thành đứng trước toà nhà trụ sở của Tưởng thị, ngẩng đầu nhìn lên toà nhà cao vút ẩn trong mây rồi nhấc chân bước vào.
Anh vẫn phải đến tìm cô.
Nhận được điện thoại của tiếp tân, Kha Nhụy đích thân xuống lầu đón người và sắp xếp cho anh nghỉ ngơi trong phòng họp, rồi nói sếp sẽ gặp anh ngay sau khi kết thúc cuộc họp.
Phó Thành ngồi chờ tới tối, mãi đến khi đèn đóm ngoài cửa sổ đã sáng rực thì Kha Nhụy mới lại xuất hiện.
Hai người kẻ trước người sau đi tới phòng làm việc cuối hành lang.
Kha Nhụy đẩy cửa ra, ý bảo anh vào trong, rồi sau đó đóng kín cửa và rời đi.
Trong văn phòng, cô gái trẻ đang ký tên, cất bút máy xong cô mới ngẩng đầu nhìn anh, chào hỏi như bạn bè “Anh Phó, đã lâu không gặp.” Phó Thành không đoán được thái độ của cô, vì vậy anh quyết định im lặng.
“Mời ngồi, anh uống gì không, trà Kim Tuấn Mi được chứ?” “Không cần phiền đâụ” Anh Hiền quyết định thay anh, nhấc ống nghe của điện thoại riêng và dặn dò “Kha Nhụy, đưa hai ly nước vào.” Linh cảm mách bảo cô, anh sẽ thích nước trắng hơn là cà phê hoặc trà.
Kha Nhụy nhanh chóng gõ cửa vào trong, đặt một ly nước trước mặt Phó Thành.
Đợi khi cửa văn phòng lại đóng lại, Anh Hiền đứng dậy, đi tới ngồi xuống ghế sofa đối diện anh, không trốn không tránh đón nhận ánh nhìn của anh.
Cô có một gương mặt cổ điển, mày lá liễu, mắt phượng, mũi và môi đều rất xinh xắn, vẻ đẹp trông dịu dàng và thanh nhã, không hề có bất cứ tính xâm lược nào.
Phó Thành là người từng kinh qua mưa bom bão đạn, sự nhạy bén với nguy hiểm đã biến thành trực giác.
Anh không hiểu tại sao người phụ nữ nhẹ nhàng trước mặt này lại khiến trực giác của anh bùng phát.
“Cô Tưởng, cô biết lý do tôi tới đây chứ.” Anh Hiền gật đầụ Tai nạn xe đã xảy ra cách đây gần nửa năm nhưng Phó Chi vẫn còn trong tình trạng hôn mê, thế nên chi phí cho ICU hạng nhất đã đủ để hạ gục anh rồi.
Anh Hiền cho rằng quá lắm anh chỉ kiên trì được một tháng, ngờ đâu anh lại có thể kéo dài lâu đến vậy.
Thấy cô không nói gì, Phó Thành khó nhọc mở lời “Tôi cần tiền.” Anh Hiền cười “Anh Phó, có vẻ anh không biết nhờ vả người khác lắm nhỉ.” Thoáng thấy bàn tay nổi rõ khớp xương của anh chợt siết chặt, cô vội nói “Xin lỗi, cách biểu đạt của tôi hơi khác lạ.” Cô không giải thích dư thừa, sửa miệng “Đề nghị lần trước ở bệnh viện vẫn còn hiệu lực, tiền thuốc thang, phí tổn thất tinh thần nannan” “Không cần,” Anh cắt ngang lời cô “Tiểu Chi không cần bố thí.
Hôm nay, tôi chỉ muốn mượn tiền thuốc, số tiền này tôi nhất định sẽ trả lại cho cô.” Anh Hiền hơi khựng lại rồi tiếp lời “Anh Phó, nói miệng không bằng chứng.” Cô vốn không cần anh trả tiền lại, nhưng cô sẽ không làm người tốt trong các cuộc đàm phán.
Mà người từng trải qua chiến trường kia dường như không hiểu giới kinh doanh, chẳng những không biết cậy cục, mà còn không giỏi thương lượng cho lắm.
“Chúng ta viết biên nhận đi, tính theo lợi tức.” Anh Hiền nhìn anh một cách hứng thú “Nhưng mà anh Phó à, tôi không thiếu tiền, tôi chỉ cần anh giữ kín miệng mà thôi.” “Tôi sẽ không nannan” Lần này người cắt lời anh là cô “Nói miệng không bằng chứng, phải vậy không?” Phó Thành lập tức khẽ nheo mắt lại, thấp giọng hỏi “Cô muốn tôi làm gì.”