Chương 2
Nhứ có chút không thoải mái.
Cô muốn đi tắm nước ấm để làm cho mình thoải mái một chút.
Liễu Nhứ tiện tay ném áo sơ mi và váy xuống dưới đất.
Cô đá phăng chiếc giày ra, đi chân trần vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy Lọt vào tai đó là tiếng nước xôn xao...
Liễu Nhứ mở cửa phòng tắm, kinh ngạc nhìn người đàn ông toàn thân trần trụi trước mắt.
Người đàn ông đang đứng dưới vòi hoa sen, nước dội thẳng lên đầu tóc đen như mực.
Thân hình người trước mắt cường tráng, tay chân thon dài.
Cơ bắp trên người săn chắc, đường cong rõ ràng, thật sự đẹp mắt.
Bọt nước trong suốt theo lồng ngực phập phồng của anh lăn xuống, lướt qua đường vân cơ bụng rõ ràng kia, cuối cùng rơi vào khu rừng rậm đen tươi tốt giữa hai chân anh.
Nơi đó có một cây côn thịt đang ngủ đông, tuy hiện tại nó chưa cứng lên nhưng kích thước đã vô cùng khả quan Mạnh Lễ vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy trước cửa phòng tắm có một người phụ nữ xa lạ, trên người cô ta chỉ mặc mỗi đồ lót.
Khăn tắm khô ráo đặt trên kệ bồn rửa tay bên ngoài, cửa lại bị Liễu Nhứ chặn lại, Mạnh Lễ muốn lấy cũng với không tới.
Anh cứ trần truồng cơ thể như vậy, mắt lạnh nhìn người phụ nữ trước mặt, trầm giọng chất vấn "Cô là ai?
Làm sao vào được đây?" Liễu Nhứ ngơ ngẩn nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của anh, trong đầu bỗng hiện lên một chút hình ảnh mơ hồ, hợp nhất với một gương mặt tuấn tú trong trí nhớ.
Sau khi ngơ ngẩn một lúc, cô đột nhiên nhào về phía trước.
Một tay bắt lấy gậy thịt to lớn giữa hai chân người đàn ông, há miệng ngậm lấy, lẩm bẩm nói "Tiêu Bạch, đồ vật này của anh thật thô, lớn y như trong tưởng tượng của em." Dương vật đột nhiên bị nắm chặt, Mạnh Lễ khẽ nhíu mày, trong đôi mắt lạnh lùng hiện lên vẻ chán ghét.
Mạnh Lễ có thói quen sạch sẽ, anh không thích phụ nữ tùy tiện chạm vào cơ thể mình.
Nhất là những người phụ nữ càn rỡ, lẳng lơ, trăng hoa, vô kỷ luật.
Trong mắt anh, Liễu Nhứ chính là loại phụ nữ đó.
Vừa vào cửa đã xông tới nắm lấy thứ to lớn dưới háng anh, đúng là không biết xấu hổ.
Sao loại phụ nữ vô liêm sỉ này lại có thể làm ra chuyện đó cơ chứ?
Tay cô chắc đã đụng vào những thứ bẩn thỉu của nhiều người đàn ông.
Nghĩ đến đây, cổ họng Mạnh Lễ lập tức dâng lên một cảm giác buồn nôn.
Anh nhíu mày, chán ghét nhìn Liễu Nhứ lúc này đã say khướt, lạnh lùng nói "Ả đàn bà điên này, mau buông tay ra." Liễu Nhứ mắt điếc tai ngơ, hôm nay cô uống rượu, lá gan cũng lớn hơn bình thường rất nhiềụ Cô chỉ cho rằng đây là một giấc mơ, cũng không cần sợ "người giả" trước mắt này.
Giọng nói của người đàn ông vừa dứt, cô liền cúi đầu, há miệng ngậm lấy thứ to lớn kia vào trong miệng mình.
Khuôn miệng ấm áp, đầu lưỡi mềm mại quấn chặt lấy thứ to lớn của người đàn ông.
Cả người Mạnh Lễ cứng đờ, bụng dưới căng cứng, nhất thời không biết phản ứng lại như thế nào.
Liễu Nhứ ngậm lấy quy đầu to tròn như cây nấm, nhẹ nhàng mút mát, chiếc lưỡi mềm mại liếm láp những đường gân xanh nổi lên trên dương vật, mang đến cảm giác ngứa ran như điện giật.
"Ưm..." Mạnh Lễ không nhịn được, đôi môi mỏng mím chặt phát ra một tiếng rên ɾỉ cố nén, thân thể đột nhiên nóng bừng, hô hấp cũng bắt đầu mất trật tự.
Dương vật