Chương 11
ngủ, trong quá trình đưa đẩy, cái đầu nhỏ bé lại cọ vào dương vật của người đàn ông.
Bởi vì tư thế góc độ, cánh môi mềm mại đỏ tươi của cô cách một lớp quần âu mỏng, hôn lên dương vật của người đàn ông.
Thân thể Mạnh Lễ cứng đờ, bụng dưới căng thẳng một trận, trong thân thể đột nhiên dâng lên một cỗ cảm giác khô nóng, anh có thể cảm giác được dương vật của mình đang chậm rãi bành trướng lên.
Cứng Anh thế mà lại cứng rồi.
Mạnh Lễ kinh hỉ cảm thụ được phản ứng dưới hạ thân.
Nhưng anh còn chưa kịp hưởng thụ nữ nhân cọ xát một hồi, "Rầm" một tiếng Liễu Nhứ đang treo trên đùi anh, bỗng nhiên ngã xuống đất.
Cô sắc mặt tái nhợt, hai tròng mắt nhắm nghiền, ngã trên mặt đất không nhúc nhích.
Mạnh Lễ hoang mang nhìn Liễu Nhứ trên mặt đất, không biết cô đột nhiên làm sao.
"Này...
Này...
Cô bị sao vậy?" Mạnh Lễ dùng chân nhẹ nhàng đá thân thể Liễu Nhứ gọi vài tiếng cũng không thấy cô có phản ứng.
Làm sao cô ta lại đột nhiên ngất xỉu?
Mạnh Lễ kinh ngạc ngồi xổm xuống, dùng bàn tay vỗ vỗ hai má tái nhợt của Liễu Nhứ, tiếp tục kêu cô "Này...
Nữ nhân điên, không phải cô đã chết chứ?" Vỗ nhẹ vài cái, một lát sau Liễu Nhứ chậm rãi mở mắt, dùng tầm mắt mơ hồ nhìn người đàn ông phía trên, có chút tức giận nói "Mạnh tiên sinh, tôi đói quá.
Hôm nay vì chờ anh, tôi đã một ngày cũng không ăn gì.
Anh có thể cho tôi chút đồ ăn không?" Nữ nhân nằm trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ, bộ dáng sắp sửa tắt thở.
Mạnh Lễ có chút không đành lòng, anh xoay người cầm một chai sữa từ trên bàn, cắm ống hút, đưa cho Liễu Nhứ "Này, cho cô." "Ừng ực......Ừng ực......" Liễu Nhứ uống từng ngụm từng ngụm sữa lớn, chỉ chốc lát, bình liền thấy đáy.
Cô xoa xoa bụng phẳng, đáng thương nhìn Mạnh Lễ, "Mạnh tiên sinh, tôi còn có chút đói, có thể cho tôi...
chút đồ ăn không?" Mạnh Lễ không thể nhìn được bộ dáng này của cô, giống như chú cún nhỏ đã đói bụng một tuần.
Anh xoay người cầm lấy túi bánh mì chưa mở trên bàn ném cho cô.
Liễu Nhứ nhận bánh mì, ngồi dậy, lập tức xé mở bao bì, ăn ngấu nghiến.
Cô quá đói bụng, không còn giữ hình tượng thục nữ, ăn đến vụn bánh mì rơi đầy xuống đất.
Mạnh Lễ nhìn Liễu Nhứ đang ngồi trên mặt đất, mày kiếm hơi nhíu lại, anh vừa rồi chính là đối với cái người phụ nữ bình thường lại lôi thôi như vậy nổi lên phản ứng sao?
Nói ra, đám huynh đệ kia của anh nhất định sẽ không tin.
Anh đường đường là một tổng tài công ty lớn, phụ nữ xinh đẹp kiều diễm nào mà chưa từng thấy qua, vậy mà sẽ đối với người phụ nữ luộm thuộm bình thường này nổi lên phản ứng sao?
Nhắc đến phản ứng, sắc mặt Mạnh Lễ liền không tốt.
Chẳng qua là mới ba phút, anh lại cảm giác vật dưới háng của mình đã mềm nhũn.
Chẳng lẽ cần nữ nhân này không ngừng kích thích chính mình, cái thứ không chịu thua kém dưới khố hạ kia mới có thể cứng rắn sao?
Liễu Nhứ ăn xong nửa túi bánh mì, lấy mu bàn tay lau mẩu vụn trên khóe miệng, ngửa đầu nói với Mạnh Lễ "Mạnh tiên sinh cám ơn anh đã tiếp đãi, tôi ăn no rồi." Khi Mạnh Lễ còn chưa kịp phản ứng, cô lập tức nhào tới, dùng đôi tay nhỏ bé từng lau miệng kia ôm lấy đùi anh, bắt đầu khóc lóc.
"Hu hụ..
Mạnh tiên sinh cầu xin