Chương 29
đệm lót dưới đất.
Không ai ngờ cảnh quay này lại bị NG đến 7 lần.
Đạo diễn Phương với ánh mắt như chim ưng theo dõi màn hình giám sát.
“Diễn lại, đứng dậy quá chậm.” “Diễn lại, tư thế ngã không đúng.” “Diễn thêm một lượt nữa.” “Không được, điều chỉnh lại, phải diễn bằng đầu óc chứ ” “Cắt, ánh mắt yếu quá Cô đang làm gì vậy?
Mộng du à?
” “Đêm qua nhảy múa nhiều quá nên không có sức phải không?
” Cái loa chỉ đạo bị ném xuống, treo lơ lửng và lắc lư mãi.
Cả trường quay im lặng như tờ.
Mỗi lần diễn lại, đội hoá trang lại phải lên chỉnh sửa lại lớp trang điểm cho Ứng Ẩn, lau sạch áo da và làm sạch lớp bùn tuyết trên quần bó sát.
Lần này họ đang làm việc nhanh chóng trong yên lặng, trợ lý trang phục bỗng nhiên “ồ” lên “Chỗ này rách rồi?
Là rách từ trước sao?” Ứng Ẩn trấn an, đặt tay lên tay cô ấy “Đừng nói gì cả, giúp tôi thay một cái mới.” Toàn bộ đoàn làm phim chỉ có trợ lý trang phục nhìn thấy vết thương loang lổ trên đầu gối của cô, lớp da bên ngoài đã bị rách, máu và dịch từ dưới da đã kết thành một lớp, được Ứng Ẩn lau sạch bằng khăn ướt.
Thực ra, những động tác như đỡ đòn, đấu vật, lăn lộn, quỳ xuống, bị ngã ra – chuỗi các động tác phức tạp này đã được cô ghi nhớ vào cơ bắp từ lâụ Là một trong số ít các nữ diễn viên hiện nay có thể diễn các vai đánh kiếm trong giới giải trí, kỹ năng kiểm soát cơ thể của cô là hàng đầụ Nếu không phải vì quá đau, sao cô có thể chậm một nhịp được?
Ở lần quay thứ tám, cuối cùng đạo diễn cũng cho qua và nhận xét bốn chữ “Tạm chấp nhận được.” Khi bước xuống từ trước máy quay, Ứng Ẩn đi vài bước một cách bình thường, chỉ có hai bàn tay là bị đông cứng đến đỏ ửng.
Tuấn Nghi vội vã khoác áo phao lên cho cô, đưa nước nóng và khăn ấm.
Ứng Ẩn cầm ly giấy dùng một lần đang nóng hổi, ngồi co lại trên chiếc ghế xếp nhỏ, cố gắng bình tĩnh lại sau những cơn run rẩy liên tục từ sâu bên trong cơ thể.
“Chị, để em xoa bóp cho chị nhé?” Tuấn Nghi chủ động đề nghị.
Vừa chạm vào vai, mặt của Ứng Ẩn liền thay đổi sắc thái “Không cần ” Giọng cô căng thẳng, cả cơ thể cũng căng thẳng.
Tuấn Nghi giật mình, vội rụt tay lại ngay.
Sau gần hai tiếng quay liên tục,không ngừng nghỉ, cuối cùng cảnh quay của Ứng Ẩn hôm nay cũng kết thúc.
Lúc này đã là bốn giờ chiều, thời tiết rất đẹp, khi bước ra khỏi kho đá, ánh nắng vàng ấm áp chiếu xuống, khiến cô chỉ muốn nằm xuống ngủ ngay tại chỗ.
Tuấn Nghi đứng phía sau đỡ cô, lo lắng nói “Em thấy chị sắp ngất rồi.” Cô trở về phòng nghỉ để thay đồ và tẩy trang, sau đó là được chiếc xe bảo mẫu Alpha đưa về khách sạn.
Thấy Ứng Ẩn mệt mỏi, Tuấn Nghi định an ủi cô “Sáng nay em đã gặp sếp Tống, nhưng chưa kịp báo cáo cho chị.
Anh ta dường như không tức giận đâu, bảo chị đừng để tâm.” Ứng Ẩn mỉm cười, chút phản kháng nhỏ nhoi như một hòn đá nhỏ rơi xuống hồ, không gợn nổi chút sóng nào.
“À, đúng rồi,” Trình Tuấn Nghi lấy điện thoại ra, “Chắc ảnh chỉnh sửa đã được gửi rồi, để xem fan khen chị như thế nào nhé nan” Trong phần mục tìm kiếm thịnh hành, #Ứng Ẩn Trang Phục Cao Cấp# nổi bật, nhưng giọng nói phấn khởi của Tuấn Nghi bỗng dưng