Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 11

cát đen Iceland băng qua sương mù và băng xanh mà đến.
Sau này, khi Ứng Ẩn kể lại cho anh nghe, anh bật cười, nói bằng tiếng Quảng Đông “Ngớ ngẩn.” Ứng Ẩn nhất thời không nhận ra anh, chỉ cảm thấy chiếc cà vạt thắt nút Windsor ấy, sắc đỏ trầm kia vô cùng quen mắt.
Từ nút thắt ấy nhìn lên, cổ anh thẳng tắp, yết hầu rõ ràng.
Đối diện người xa lạ, Ứng Ẩn lập tức khôi phục biểu cảm thường trực nơi giới nghệ sĩ.
Cô mím môi, nhẹ gật đầu, dáng vẻ kiêu kỳ và dè dặt đặc trưng của một ngôi sao lớn, coi như đã chào hỏi.
Thương Thiệu đứng cách cô không xa, tay cầm điếu thuốc đưa ra một chút “Chờ một chút.” Anh có một giọng nói cực kỳ dễ nghe, thậm chí còn vượt qua cả dung mạo nantrầm, ấm, nhưng không quá nặng, giống như ly vang đỏ lên men từ niên đại tốt nhất, tannin không đậm nhưng dư vị sâụ Ứng Ẩn chưa hiểu, cho đến khi người đàn ông trước mặt bước lại gần cô một cách ung dung, cúi người xuống, khẽ chỉnh lại phần váy xòe màu champagne của cô.
Hành động ấy của anh quá đỗi tự nhiên, khí chất quý ông xen chút lười biếng, lại khiến cho Ứng Ẩn vốn đang đứng thẳng lưng đến cứng đờ, từng dây thần kinh trong người đều căng chặt.
Xong xuôi, Thương Thiệu đứng thẳng dậy, bước lui nửa bước, ánh mắt từ dưới nhìn lên, cuối cùng dừng lại trên gương mặt cô.
Anh lịch thiệp nói “Rất hợp với cô.” Ánh nhìn của anh, giống như con người anh nan nhạt nhòa và kiềm chế.
Trong sự lịch thiệp mang theo khoảng cách, rõ ràng là đang tán thưởng, nhưng không hiểu sao lại khiến người ta có cảm giác anh chỉ xã giao qua loa.
Hai người đứng rất gần, hương thơm trong không khí lơ lửng thoảng qua.
Là mùi sạch sẽ như buổi sớm mai.
Quá đặc biệt, Ứng Ẩn theo phản xạ thốt lên “Là anh.” Thương Thiệu hơi khựng lại.
Anh không nghĩ sẽ bị nhận ra, cũng không có ý định để bị nhận ra.
Ứng Ẩn nghĩ rằng mình chưa nói đủ rõ, liền nói cụ thể hơn “Cảm ơn ô và khăn choàng của anh.” Cô cảm thấy giữa mình và người đàn ông trước mặt, ít nhiều có một chút duyên phận.
Anh đã từng nhìn thấy bộ dạng thê thảm của cô.
So với cả căn phòng toàn những người thượng lưu bóng bẩy giả tạo kia, cô thà nói chuyện với anh thêm một lúc.
“Chỉ là chuyện nhỏ, không cần để tâm.” Thương Thiệu nhàn nhạt đáp.
Câu trả lời nhẹ tênh của anh phối hợp cùng khí chất cao quý, không hiểu sao lại mang đến cảm giác xa cách lạnh lùng.
Ứng Ẩn chợt hiểu ra.
Anh thấy cô không đủ tư cách.
Chuyện gặp gỡ lãng mạn cũng cần có định nghĩa.
Không có định nghĩa, anh và cô, chỉ là người đưa ô trong mưa, có định nghĩa, mới gọi là gặp gỡ.
Nhưng cô không có tư cách được định nghĩa.
Ứng Ẩn vốn không phải người thích tự chuốc lấy khổ sở, thản nhiên mím môi, nở nụ cười phóng khoáng rạng rỡ “Vậy nói thế này, chiếc khăn choàng chắc cũng không cần trả lại anh rồi.” Thương Thiệu dụi điếu thuốc vào gạt tàn đặt trong chiếc chậu đá trắng bên hành lang, sau khi nhả ra làn khói cuối cùng, anh nheo mắt cười nhẹ “Cô có biết phòng tiệc nằm ở đâu không?” Ứng Ẩn hơi ngẩn ra, gật đầụ Thương Thiệu nhìn cô chăm chú “Xin lỗi, tôi lạc đường rất lâu rồi, không biết cô có thể dẫn đường không?” Có chuyện trùng hợp như thế thật sao?
Cô vừa mới lo lắng làm sao xuất hiện mà không mất mặt, thì anh đã mời


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡