Những tiếng thở dốc của Khương Hạo Dịch ngày càng trở nên hơi kỳ quái, hô hấp cũng trở nên nặng nề hơn một chút, sau khi đè nén những tiếng nghẹn ngào, cậu dùng giọng mũi nói chuyện với anh, "Sở Phóng."
"Có rắm thì mau thả."
"Tôi cảm thấy hơi khó chịu."
Sở Phóng hừ nhẹ một tiếng, "Là do cậu tuốt súng quá nhiều."
"Ưm a ... Có lẽ là như vậy." Giọng điệu của Khương Hạo Dịch cũng trở nên dịu dàng hơn, nhưng nó lại mang theo ngữ khí khốn khổ, cậu lại mở miệng nói thêm một câu, "Phía dưới của tôi, hình như hơi kỳ quái."
Sở Phóng nói thầm ở trong lòng "Kỳ quái con khỉ mốc, lẽ nào cậu còn có thể mọc ra hai dươиɠ ѵậŧ?"
Nhưng Sở Phóng còn chưa kịp nói cái gì, thì anh lại nghĩ tới cảnh tượng mình nhìn thấy ở trong khách sạn ngày hôm đó, trong lúc nhất thời anh lại trở nên trầm mặc, sau đó anh đột nhiên có ý muốn xoay người trực tiếp rời đi.
"Sở Phóng."
"Sở Phóng?"
Sau khi gọi một lúc lâu nhưng không nghe thấy đối phương đáp lại, Khương Hạo Dịch dứt khoát tăng âm lượng lên và liên tục hét lớn, "Sở Phóng, Sở Phóng Sở Phóng Sở Phóng. Cậu còn ở đây không?"
Tên của bản thân được Khương Hạo Dịch liên tục gọi to lại khiến cho Sở Phóng có cảm giác kỳ lạ rằng đối phương đang thủ da^ʍ trong khi gọi tên mình, vì vậy anh cảm thấy vô cùng tức giận và trực tiếp trả lời một câu, "Không có ở đây, tôi đã chết rồi."
"Ưm a ... Vậy tôi sẽ rất buồn." Giọng nói của Khương Hạo Dịch còn mang theo một chút trêu chọc.
Sau một hồi im lặng, Khương Hạo Dịch lại giả vờ đáng thương và nói: "Tôi thật sự hơi khó chịu."
"Vậy tôi phải làm sao bây giờ?" Sở Phóng phiền não vò tóc.
Khương Hạo Dịch cảm thấy cổ họng có chút khô khốc, cậu liếʍ môi và trầm giọng nói, "Cậu tới xem thử giúp tôi với."
Hả?
Khương Hạo Dịch, đầu óc của cậu bị ngập nước à?
"Tôi xem làm cái gì. Tôi cũng không phải là ..." Sở Phóng còn chưa kịp nói xong, thì Khương Hạo Dịch đã phát ra một tiếng rên đau đớn, "Ưʍ..."
"Mẹ kiếp." Khương Hạo Dịch vừa thở hổn hển, vừa mắng một câu, "Ưʍ..." Không biết Khương Hạo Dịch đã đυ.ng vào chỗ nào, cậu chỉ cảm thấy vừa đau đớn lại vừa sung sướиɠ, khiến cho lông mày vô thức nhíu lại.
Mẹ kiếp!
Sở Phóng cũng thầm mắng ở trong lòng, anh cảm thấy có lẽ đầu óc của mình cũng bị ngập nước rồi.
Cánh cửa kính mờ chỉ có tác dụng ngăn cách, không có khóa, chỉ cần đẩy nhẹ là có thể mở ra.
Khương Hạo Dịch đang dang rộng đôi chân dài của mình, cậu tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ ngồi trên nền đất sạch sẽ, dươиɠ ѵậŧ nửa mềm nửa cứng rũ xuống giữa hai chân, dươиɠ ѵậŧ màu đỏ tím lại càng trở nên nổi bật ở trên làn da màu lúa mạch.
Ngón tay của Khương Hạo Dịch đang nhét vào lỗ nhỏ phía dưới dươиɠ ѵậŧ, cậu không ngừng rút ra cắm vào với động tác không nhanh không chậm, giữa hai lông mày lộ ra dáng vẻ vừa đau khổ vừa sung sướиɠ.
Sở Phóng trầm mặc một lúc lâu.
Anh cho là động tác thủ da^ʍ của Khương Hạo Dịch chỉ là tuốt dươиɠ ѵậŧ hai lần mà thôi, nhưng không ngờ cậu lại đào móc da^ʍ huyệt của mình với dáng vẻ vô tư tùy tiện như vậy.
Sở Phóng dựa nửa người ở trên vách tường, nghiêng đầu nhìn Khương Hạo Dịch chơi đùa với da^ʍ huyệt phía dưới của mình, anh chỉ liếc nhìn vài lần rồi cụp mắt xuống. Nhìn nền gạch sứ trắng như tuyết ở trên mặt đất, anh lại bình thản nói: "Tôi thấy cậu tự chơi bản thân cũng rất sung sướиɠ?"
Khương Hạo Dịch dùng một tay chống trên mặt đất, cậu lười biếng duỗi một chân ra, sau đó dang rộng hai chân hơn một chút, khiến cho nửa thân dưới trần trụi của cậu hoàn toàn lộ ra bên ngoài. Khương Hạo Dịch đùa bỡn dươиɠ ѵậŧ nửa mềm ở dưới thân, giọng nghe hơi rầu rĩ, "Nó không cứng nổi nữa rồi."
Sở Phóng lại hùa theo, "Tuốt súng nhiều quá sẽ liệt dương."
"Hả?" Dường như Khương Hạo Dịch đã bị câu nói của Sở Phóng chọc cười, cuối cùng cậu trực tiếp bật cười thành tiếng, "Lẽ nào tôi còn trẻ như vậy mà đã phải chịu loại đau khổ này sao? Vậy những tiểu bảo bối của tôi sẽ vô cùng đau lòng."
Sở Phóng muốn biết làm sao Khương Hạo Dịch có thể mỉm cười nói ra những lời không biết xấu hổ như vậy.
Khương Hạo Dịch cố gắng kiềm chế nụ cười rạng rỡ trên mặt, cậu liếʍ khóe miệng, giọng nói mang theo một chút lo lắng, "Sở Phóng ..."
"Cái gì?"
"Mối quan hệ của chúng ta thế nào?"
"Tạm được."
"Hả?" Khương Hạo Dịch giả vờ oán giận, "Tôi vẫn luôn coi cậu là anh em tốt của mình."
Những người khác đều nói rằng, Sở Phóng có một khuôn mặt ưa nhìn, nhưng vẻ mặt của anh lại u ám suốt ngày, trông có vẻ rất hung dữ. Không phải là không có nữ sinh yêu thích khuôn mặt của Sở Phóng, bọn họ cũng rất muốn tiếp cận và trở nên thân thiết với anh, nhưng lần nào bọn họ cũng thất bại ở bước đầu tiên.
Khi người khác đến gần bắt chuyện với Sở Phóng, anh vẫn luôn trưng ra vẻ mặt u ám vô cảm đó, cuối cùng lạnh lùng hỏi, "Có chuyện gì không?" Điều này khiến cho một phần lớn nữ sinh trực tiếp từ bỏ ý định và những nữ sinh còn sót lại đều chết lâm sàng với dáng vẻ không hiểu phong tình của Sở Phóng.
Nhưng Khương Hạo Dịch đã ở bên cạnh Sở Phóng trong một thời gian rất dài, cậu cảm thấy tính tình của Sở Phóng thực sự rất tốt.