⬅ Trước Tiếp ➡
Cuối cùng Sở Phóng cũng không hút điếu thuốc kia, bởi vì anh trực tiếp bỏ chạy.
Vào thời điểm này, ký túc xá của trường đã đóng cửa từ lâu, Sở Phóng cũng không mang theo thẻ căn cước, cuối cùng anh đành phải tùy tiện tìm một quán Internet gần đó và ở lại đó qua đêm.
Quán Internet ở đây cũng không phải là một quán Internet bình thường, bên trong có người tốt người xấu lẫn lộn, vô cùng loạn lạc.
Chỉ cần liếc qua khóe mắt, Sở Phóng đã nhìn thấy ba bốn tên nhóc có vẻ mặt trẻ con đang ngồi ở bên kia hùng hùng hổ hổ chơi game.
Bên tai truyền tới những tiếng gõ bàn phím vô cùng kịch liệt, âm thanh hùng hùng hổ hổ này lại thay nhau vang lên, thứ mùi xộc thẳng vào chóp mũi nhiều nhất chính là thực phẩm rác rưởi và mùi thuốc lá hỗn tạp khó ngửi.
Nhưng hoàn cảnh phức tạp như vậy lại khiến cho trái tim của Sở Phóng trở nên bình tĩnh một cách lạ thường.
Trong lúc rảnh rỗi, Sở Phóng liền dứt khoát tìm kiếm ngẫu nhiên trên máy tính.
Đàn ông có thể có da^ʍ huyệt không?
Anh không tìm thấy thứ gì hữu ích, thay vào đó là một đống tiểu thuyết với những cái tên lộn xộn.
Sở Phóng tùy ý nhấp vào một cuốn tiểu thuyết và bắt đầu đọc nó, vài phút sau ...
Anh đóng trang web lại với vẻ mặt tràn đầy phức tạp.
Cái gì mà tiểu mỹ nhân song tính mềm mại yêu kiều, cái gì mà một trăm cách để đùa bỡn bà xã song tính...
Tất cả những thứ này là cái gì thế? !
Tiểu mỹ nhân? Cái tên ngốc nghếch Khương Hạo Dịch đó?
Không thể trách kiến thức của Sở Phóng quá hạn hẹp, anh thật sự không thể tưởng tượng ra hình ảnh dịu dàng yêu kiều của Khương Hạo Dịch.
Nhưng trong những cuốn tiểu thuyết kia lại có một điều nói rất đúng, đúng là bên trong da^ʍ huyệt chảy rất nhiều nước.
Sau khi thấy rằng những thứ mình tìm kiếm ngày càng trở nên thái quá, Sở Phóng liền dứt khoát đóng tất cả các trang web hại não này.
Anh nghĩ nhiều như vậy làm gì?
Chuyện Khương Hạo Dịch có thêm một cái da^ʍ huyệt cũng đâu có liên quan gì đến anh?
Chịu đựng đến buổi sáng ngày hôm sau, Sở Phóng trực tiếp bắt taxi trở về trường học.
Tối hôm qua, Sở Phóng cũng không ngủ được bao lâu thì liền bị Khương Hạo Dịch dày vò tỉnh giấc, thức suốt cả một đêm, cho nên lúc này anh đã vô cùng buồn ngủ.
Hai người bạn cùng phòng còn lại vẫn đang ngủ, bên trong ký túc xá được kéo rèm, ngay cả một tia ánh sáng cũng không thể chiếu vào, hoàn cảnh tối tăm khiến cho Sở Phóng càng thêm buồn ngủ.
Thậm chí Sở Phóng còn không hề thay quần áo, anh trực tiếp ngã nhào lên giường và chìm vào giấc ngủ.
Đến khi Sở Phóng tỉnh dậy, đã hơn một giờ chiều, trong ký túc xá trống rỗng chỉ còn lại một mình anh.
Sở Phóng vô thức nhìn thoáng qua giường của Khương Hạo Dịch, nó vẫn bừa bộn giống như hôm qua, gối tùy tiện chất đống ở dưới chân giường, vị trí xếp đặt cũng không hề thay đổi chút nào, dường như chủ nhân của nó vẫn chưa trở về.
Sở Phóng vò tóc, khiến cho mái tóc rối bù càng thêm xốc xếch.
Sở Phóng rửa mặt một cách qua loa, thay bộ quần áo bị anh ngủ đến mức nhăn nhíu, ngay khi anh vừa chuẩn bị ra ngoài mua một chút đồ ăn, thì cánh cửa ký túc xá đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài.
Khương Hạo Dịch từ bên ngoài đi vào với khuôn mặt u ám, quần áo trên người đã được thay đổi, không phải là bộ quần áo mà Sở Phóng đã nhìn thấy vào ngày hôm qua. Biểu cảm của Khương Hạo Dịch trông rất khó coi, gò má hơi đỏ bừng, hình như còn có dấu vết của các ngón tay.
Khi Khương Hạo Dịch nhìn thấy dáng vẻ chuẩn bị ra ngoài của Sở Phóng, cậu vô thức mở miệng hỏi một câu, "Đi đâu đó?"
"Ăn cơm."
Khương Hạo Dịch suy nghĩ một lát, "Tình cờ tôi cũng chưa ăn, chúng ta cùng đi, tôi mời cậu."
Thái độ tự nhiên của Khương Hạo Dịch đã khiến cho Sở Phóng cảm thấy hơi kinh ngạc.
Lẽ nào những gì anh nhìn thấy vào ngày hôm đó đều là ảo giác của chính mình?
Hay là Khương Hạo Dịch uống quá nhiều, cho nên cậu đã quên những gì mình đã làm?
Sở Phóng cảm thấy có lẽ là lý do phía sau. Nhưng nếu Khương Hạo Dịch không nhắc tới chuyện lúng túng đó, thì đương nhiên Sở Phóng cũng lười đi hỏi, anh tùy ý gật đầu, mở miệng nói: "Được thôi."
Có người mời khách, sao anh có thể không đi?
Khương Hạo Dịch không dẫn Sở Phóng đến nhà ăn ở trường, mà là đi đến một nhà hàng tư nhân gần trường. Sở Phóng đã từng đến ăn một lần, đồ ăn ở đây đúng là rất ngon, nhưng giá tiền lại rất đắt, đây không phải là nơi anh có thể tùy tiện tiêu tiền.
⬅ Trước Tiếp ➡