⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn mở cửa cho Nhậm Tuyết, để cô đi vào nằm lên giường, còn cẩn thận đặt bên cạnh một cốc nước ấm "Em nghỉ ngơi đi, ngày mai tôi giúp em xin trường học nghỉ vài hôm."
Hắn tính toán chuyển Nhậm Tuyết tới trường nữ sinh gần đó, vậy thì không phải lo lắng cô có người bạn "không thân thiết" như vậy mà kéo kéo ôm ôm về tới nhà.
Nhậm Tuyết không xa lạ, từ bé hắn đã luôn như vậy, vừa đấm vừa xoa. Hai con người khác biệt tồn tại độc lập mà song song tɾong Vi Sinh Duật, có khi hắn thập phần ôn nhu, cũng có khi vô cùng tàn bạo. Hắn bạo hành cô không thương tiếc, sau đó lại tỉ mẩn mà dỗ dành.
Khiến cô cảm thấy dường như tra tấn trước đó chỉ là một cơn ác mộng mơ hồ.
Nhậm Tuyết trở lại trường học đã là chuyện của một tháng sau, Vi Sinh Duật cẩn thận sai tài xế mỗi ngày đến đưa đón cô đúng giờ, về trễ quá hai mươi phút đều phải xin phép hắn.
Nhậm Tuyết cảm thấy ngột ngạt không thở nổi. Cô cẩn thận mỗi ngày đều đem bán đi một ít trang sức, cho đến khi tài khoản đã lên tới chín con số, liền suy tính đến chuyện rời đi.
Cô lập một ngân hàng ảo, nhờ bạn thân đứng tên đề phòng bị Vi Sinh Duật khoá tài khoản. Chuẩn bị xong tất cả liền mua vé máy bay muốn rời đi.
Giữa giờ nghỉ trưa cô lẳng lặng tránh ánh mắt của vệ sĩ, từ cửa sổ WC trèo ra. Bạn thân đã đợi sẵn ở ngoài, một đường thuận lợi đưa cô tới sân bay.
Rất nhanh thôi cô có thể thoát khỏi nơi này.
"Cầm lấy." Còn năm phút nữa có thể lên máy bay, Kiều Lan dúi vào tay cô một xấp tiền giấy.
Cô ấy là bạn thân thời còn ở cô nhi viện của Nhậm Tuyết, sau đó may mắn lại tìm được bố mẹ ruột bị thất lạc, cuộc sống sau đó của Kiều Lan diễn ra không tệ, cũng có một ít tiền tiêu vặt.
"Tớ không nhận được." Nhậm Tuyết biết gia đình cô ấy không phải quá g͙iàu có, hơn nữa tiền tɾong tài khoản còn đủ để cô học hết đại học, Nhậm Tuyết từ chối không muốn nhận lấy số tiền này.
Hai người đưa đẩy nhau một hồi, cuối cùng vẫn là Kiều Lan ngậm ngùi giữ lại, còn dặn dò Nhậm Tuyết có khó khăn nhất định phải gọi cho cô ấy.
Lúc này, thông báo của sân bay vang lên. Nhậm Tuyết vừa quay người muốn tới cửa lên, chợt vai bị một bàn tay ma͙nh mẽ túm lấy. Lực tay ma͙nh tới mức khiến xương bả vai cô như vỡ vụn.
Nhậm Tuyết quay người lại nhìn.
Vậy mà Vi Sinh Duật có thể tìm đến nơi này nhanh đến vậy, thời gian cô rời đi từ trường còn chưa tới ba mươi phút.
"Anh..." Nhậm Tuyết không giấu được nét hoảng hốt trên khuôn mặt.
"Em dám trốn " Vi Sinh Duật hừ nhẹ một tiếng, nơi này nhiều ánh mắt nhìn vào. Hắn trực tiếp kéo cô vào chiếc xe màu đen đỗ ngoài cổng.
Bầu không khí tɾong xe lạnh tới cực điểm.
Tài xế vội vã khởi động, dùng tốc độ như bay mà trở về biệt thự. Vừa tới nơi, Vi Sinh Duật không kiên nhẫn trực tiếp xách cô lên ném vào phòng ngủ.
Sàn nhà bằng gỗ cứng, Nhậm Tuyết bị đau hét lên một tiếng, sau đó sợ hãi lùi về phía chân giường.
Vi Sinh Duật chốt cửa, không tiến về phía Nhậm Tuyết mà đi tới bên tủ gỗ luôn luôn bị khoá chặt, mở ra rồi ở tɾong đó tìm kiếm một cái gì đó.

⬅ Trước Tiếp ➡