Chương 5
dùng tinh thần này để leo lên giường những nhà đầu tư có thể thay đổi số phận của mình thì tiền đồ của cô đã rạng rỡ từ lâu, anh ta cũng không cần suốt ngày đi giải quyết hậu quả cho cô.
Có điều, trước người con gái dù có phải khiến bản thân bị thương cũng kiên quyết giữ nguyên tắc của mình, anh ta ít nhiều cũng cảm thấy thương xót.
"Đừng nói với tôi đây là sự cố bất ngờ đấy Với kỹ thuật lái xe của cô, làm sao có thể đâm vào hàng rào chắn trên đường rộng thênh thang không người qua lại được?" Uy Gia chất vấn.
Giản Nhu cười cười.
Bởi vì động đến vết thương nên cô cười nhìn còn khó coi hơn khóc.
"Vì vậy...
mới gọi là sự cố bất ngờ." "Cô...
cô cần gì phải làm vậy?" "...
Trong cuộc đời có những người...
anh thà chết cũng không muốn gặp lại." Lúc cô nói câu này, trên hành lang xuất hiện một bóng hình cao lớn vừa chạy như bay đến, dừng lại ở ngoài cửa phòng bệnh, hơi thở gấp gáp.
Cuối cùng anh lặng lẽ quay người rời khỏi đó.
Cho đến khi hình bóng cao lớn đã đi xa, Giản Nhu mới cúi đầu, tiếp tục lướt Weibo.
Một status mới tag cô xuất hiện bên dưới tấm ảnh cô bị thương "Không có người nào đáng để em khiến bản thân bị thương đến mức này." Cô lại ngẩng đầu nhưng người đã khuất dạng từ lâu, chỉ còn lại hành lang trống không, vắng lặng.
Có người thà chết bạn cũng không muốn gặp, nhưng không có nghĩa là bạn sẽ không gặp cho đến lúc chết.
Đặc biệt, hai người cùng sống trong một thành phố, lại không phải nhân vật tầm thường, dù không muốn gặp cũng khó.
Ví dụ, vào một ngày của năm thứ hai sau khi chia tay, buổi tối không phải làm việc cũng chẳng phải tiếp khách, thời gian trở nên dài dằng dặc, đúng lúc máy tính có vấn đề, Giản Nhu thử vô số lần cũng không thể lên mạng.
Hết cách, cô đành pha cốc trà giảm béo, ngồi xuống sofa xem ti vi.
Nhưng lúc ấy là hơn bảy giờ tối, cô bấm điều khiển, chuyển vô số kênh cũng chỉ có tin tức thời sự.
Sau khi đưa tin về cuộc sống hạnh phúc của người dân, bản tin chuyển tới một hội nghị quan trọng nào đó.
Trong lúc người dẫn chương trình giới thiệu nội dung cuộc họp, ống kính từ từ di chuyển, chiếu toàn cảnh hội trường và những người tham dự.
Đúng lúc này, Giản Nhu bắt gặp hình bóng của một người đàn ông trên màn hình.
Cốc trà trên tay lắc mạnh, vài giọt nước nóng văng xuống bàn tay mà cô không hề biết, mắt vẫn nhìn chằm chằm màn hình ti vi.
Có lẽ phát hiện ra điểm sáng trong đám quan chức cấp cao tóc thưa thớt, mặt đầy nếp nhăn, người quay phim lập tức dừng ống kính trước người đàn ông đó.
Anh mặc bộ com lê đen, trầm mặc ngồi ở vị trí ngược sáng, tay phải cầm tập tài liệụ Anh hơi cúi đầu, mái tóc ngắn rủ xuống trán, chăm chú đọc tài liệụ Hình ảnh chỉ có hai màu đen trắng thâm trầm nhưng nổi bật đến nhức mắt.
Giản Nhu nhanh chóng cầm điểu khiền chuyển kênh nhưng cô quên mất, bây giờ là thời gian của chương trình bản tin thời sự hằng ngày, chuyển kênh nào thì người đó cũng vẫn xuất hiện trên màn hình.
Giản Nhu còn chưa kịp thở dài thì chuông cửa đột nhiên reo vang.
Trên màn hình nhỏ ở cửa bất ngờ hiện lên hình ảnh người đàn ông vừa xuất hiện trên ti vi, chỉ là dưới ánh đèn, toàn thân anh đã có thêm màu sắc, giống như bộ phim điện