Chương 37
hi vọng hão huyền nữa, An Khanh tháo SIM điện thoại ra, đi ra phòng khách bẻ gãy rồi ném vào thùng rác.
Đứng trước ban công hút thuốc, Thời Luật đã chứng kiến toàn bộ quá trình.
Phòng khách không bật đèn, yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có một tia sáng le lói từ phòng ngủ hắt ra.
Ban đầu An Khanh không biết anh đang ở ngoài đó, mãi đến khi ngửi thấy mùi thuốc lá, cô mới đưa mắt nhìn về phía ban công.
Trước cửa sổ sát đất, bóng hình cao lớn của Thời Luật đứng đó, đặc biệt nổi bật.
Không nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt, cũng chẳng thấy được ánh mắt của anh.
Có lẽ chính vì không nhìn thấy, An Khanh mới có đủ dũng khí để hỏi ra câu hỏi mà cô luôn nung nấu suốt mấy ngày qua "Thời Luật, có bao giờ anh nghĩ rằng, biết đâu một ngày nào đó anh sẽ buông bỏ được quá khứ, quên đi cô gái ấy, rồi nảy sinh tình cảm với người vợ tương lai sau một thời gian chung sống, sau đó sẽ có một cuộc sống nhỏ hạnh phúc mỹ mãn của riêng hai người không?" Đáp lại cô, Thời Luật chỉ nói một câu "Quên cô ấy, khác nào bảo tôi đi chết." Sau khi nhận được câu trả lời này, An Khanh hoàn toàn dập tắt những ý nghĩ không nên có.
Bởi vì, để một người đàn ông trên con đường chính trị vốn lý trí và luôn cân nhắc lợi hại như anh nói ra chữ "chết", lại còn là vì một người phụ nữ, thì chắc chắn đó là chân ái không còn nghi ngờ gì nữa.
Gần 2 giờ sáng, Ôn Chính mới lái xe rời khỏi khu chung cư nơi An Khanh ở.
Chung cư này chỉ cao 6 tầng, An Khanh ở tầng 5, đứng bên cửa sổ có thể nhìn thấy rõ chiếc xe địa hình màu đen của Ôn Chính ngày một đi xa.
Không khí từ máy sưởi khiến người ta khô nóng, cô ra ngoài rót ly nước thì lại chạm mặt Thời Luật cũng ra uống nước.
Lần này An Khanh không còn lảng tránh như trước, cô rút một chiếc ly giấy dùng một lần từ máy lọc nước, rót đầy rồi đưa cho anh.
Động tác tự nhiên và tùy ý, không hề có chút vẻ gì là đang giận dỗi.
"Cảm ơn." Thời Luật đón lấy ly nước, nhấp vài ngụm.
An Khanh hỏi "Còn mấy nhà người thân nữa phải đi?" "Là mấy vị lãnh đạo cũ của bố tôi, sau khi nghỉ hưu thì sống ở viện dưỡng lão bên Tiểu Thang Sơn." "Xương Bình cách chỗ em hơi xa, đi ngủ sớm đi, sáng mai chúng ta xuất phát sớm." "Cũng không cần sớm quá, trước 11 giờ đến nơi là được." An Khanh gật đầu, không đáp lại nữa, quay người đi về phòng ngủ.
"An Khanh." Thời Luật gọi cô lại.
An Khanh chưa kịp quay đầu đã nghe thấy giọng nói hơi lạnh lùng của anh "Nếu diễn mệt rồi, em có thể báo trước cho tôi, tôi sẽ có sắp xếp khác." Cái gọi là "sắp xếp khác", chẳng qua là hủy bỏ hôn ước, rồi anh lại đi tìm một đồng minh phù hợp tiếp theo.
Nếu là trước đây, An Khanh sẽ không ngần ngại vặn lại "Vậy thì anh cứ đi mà sắp xếp khác đi." Nhưng hiện tại, cô không thể nói ra lời đó được nữa.
Khoảnh khắc bị anh dùng đầu gối chặn chân, không cho cơ thể cô áp sát vào, Thời Luật đã đưa ra lời cảnh báo Nếu còn vượt ranh giới, anh sẽ vạch rõ giới hạn với cô.
...
Diễn biến tiếp theo thực sự đúng như những gì An Khanh nghĩ, Thời Luật bắt đầu xa lánh cô, không còn diễn cảnh ân ái trước mặt người khác như trước nữa.
Trước